Trên người của nam nhân đó có mùi long diên hương rất thơm, cả người Diệp Lăng Nguyệt đã cứng đờ.
"Vô liêm sỉ!" Toàn thân Diệp Lăng Nguyệt đơ lại, chính vào lúc nàng tưởng sẽ xảy ra việc gì đó.
Thì tay đã khôi phục lại tự do, gã nam nhân đã lùi sang một bên, trên tay hắn có thêm một vật nhỏ.
Tiểu Chi Ước bị gã nam nhân xách trong tay, tứ chi đang ra sức giãy giụa.
Thì ra hắn muốn bắt tiểu Chi Ước, nàng còn tưởng... Diệp Lăng Nguyệt thở ra một hơi, mang tai nóng lên.
"Thú tộc thái cổ mà lại lưu lạc đến bước ký kết khế ước với con người." Nam nhân nhìn Diệp Lăng Nguyệt một cách tinh quái, rồi nhìn tiểu Chi Ước trong tay.
Sĩ có thể giết chứ không thể chịu nhục, biết không.
"Chít chít!" Tiểu Chi Ước nổi cáu, nó giơ móng trước lên muốn cào về phía nam nhân kia.
"Ứm?" Gã nam nhân hứ lạnh một tiếng, ánh mắt đó băng lạnh khiến người khác nghẹt thở.
Giống như cảm nhận được loại khí tức đáng sợ trên người nam nhân, tiểu Chi Ước đang giãy giụa bỗng giống như đông cứng lại, móng vuốt cứng đờ, trong mắt lập tức nước mắt lưng tròng.
"Trả nó lại cho ta." Diệp Lăng Nguyệt đoạt lại tiểu Chi Ước, xoa xoa tiểu Chi Ước một cách thương xót, tên nhóc này sau khi rời khỏi Hồng Mông Thiên vẫn chưa từng gặp phải người đáng sợ như vậy.
"Chít chít, chít chít" Tiểu Chi Ước vừa trở về trong tay của Diệp Lăng Nguyệt liền có cảm giác an toàn, nó cọ cọ vào Diệp Lăng Nguyệt, hai mắt suýt chút nữa đã trở thành hình trái tim, quả nhiên ở trong lòng của chủ nhân vẫn là thoải mái nhất.
"Nó là con đực, sau này không được nhét vào trong ngực." Gã nam nhân nói một câu đầy ngang ngược.
Diệp Lăng Nguyệt trợn hắn một cái, liên quan gì đến hắn.
Đang chuẩn bị chui vào lại trong cổ áo của Diệp Lăng Nguyệt, tiểu Chi Ước bị dọa như vậy thì ngoan ngoãn dừng động tác, cái chân ngắn nhỏ run cầm cập giống như bị rút gân, chầm chậm leo lên trên vai của Diệp Lăng Nguyệt rồi co vào bên trong, không nhúc nhích.
Diệp Lăng Nguyệt bụng đầy lửa giận, nàng nhìn phía sau người thì phát hiện kiếm khí của gã nam nhân đã phá hủy một nửa sơn động, con đường lúc nàng đi đến đã bị đá chặn kín.
Đi về phía trước chính là sào huyệt của con quái vật đó, Diệp Lăng Nguyệt cũng không chắc chắn phía trước có đồng bọn của quái vật hay không.
Xem ra muốn rời khỏi đây vẫn phải dựa vào nam nhân này rồi.
Nam nhân đeo mặt nạ vàng có vẻ mặt bình tĩnh, hắn cũng không thèm quan tâm Diệp Lăng Nguyệt nữa mà đi về phía trước.
Nhìn con quái vật sớm đã tắt thở đó một cái rồi nhìn gã nam nhân đằng trước đi một cách thong thả, Diệp Lăng Nguyệt giậm chân đuổi theo.
Gã nam nhân dáng rất cao, chân lại dài, bước ra một bước bằng ba bốn bước của Diệp Lăng Nguyệt, may là hắn đi cũng không nhanh, Diệp Lăng Nguyệt đi theo sau người hắn trước sau vẫn giữ khoảng cách hai ba bước.
Càng đi vào sâu trong sơn động, Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy khắp người càng lúc càng nóng rực, cho đến khi nàng nhìn thấy tình hình của đáy sơn động thì vô cùng kinh ngạc.
Không ngờ ở đáy núi Thất Tinh là một miệng núi lửa ngầm, trước đó quái vật này rất có thể đã sống ở nơi đây, vì vậy mới phun ra ngọn lửa lợi hại như vậy.
Nam nhân đã dừng bước, ánh mắt của hắn nhìn vào chính giữa miệng núi lửa, ở đó mọc một cây linh thảo có quả mọng màu vàng, linh thảo tỏa ra mùi thơm dịu khiến Diệp Lăng Nguyệt lập tức cảm thấy tinh thần chấn động.
Lại nhìn xung quanh linh thảo, có một vùng tia sáng đỏ tựa như ngọn lửa.
Xích Dương Sâm?
Diệp Lăng Nguyệt từ sau khi nhận được chân truyền của Hồng Mông Phương Tiên và Ngọc Thủ Độc Tôn thì đối với một số dược thảo trên đất liền cũng hiểu rất rõ.
Xích Dương Sâm mọc hoang, linh thảo ngũ phẩm, chỉ mọc ở nơi cực dương, có thể trị bách bệnh, tăng cường huyết mạch. Nếu người có bệnh nguy cấp, ngậm vào một miếng thì có thể kéo dài ba năm tuổi thọ, nếu là võ giả uống cả cây thì ít nhất có thể tăng nguyên lực lên mấy tầng.
Nhưng phàm là nơi linh thảo mọc thì xung quanh chắc hẳn có linh thú xuất hiện, nghĩ lại con quái vật hình rắn đó chính là vì cây Xích Dương Sâm này mới luôn ẩn náu trong động này.
Quả mọng màu vàng trên Xich Dương Sâm đang từ vàng chuyển sang đỏ, sau khi nó đỏ hoàn toàn thì có nghĩa là Xích Dương Sâm đã chín rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!