Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiểu Chi Ước ở trong lòng Diệp Lăng Nguyệt đã chui ra.
"Chít chít!" Trong đôi mắt màu xanh trẻ con của tiểu Chi Ước lóe qua một tia sáng vàng, lông toàn thân nó đều dựng đứng lên.
Mấy con ưng móng bạc đó vừa tiếp xúc với ánh mắt của tiểu Chi Ước thì đã phát ra một loạt tiếng kêu kinh khủng, rơi từ trên trời cao xuống, thế mà lại bị dọa chết rồi.
Diệp Lăng Nguyệt nhân cơ hội đó, kéo chặt cây mây, chỉ tiếc là vừa nãy nàng mới trải qua trận chiến ác liệt nên sức lực đã cạn kiệt, toàn thân còn bị nhiều vết thương. Lại nhìn lên phía trên, chỉ thấy một tầng mây trắng mênh mông, cũng không biết ở nơi nào của vách núi.
Bò lên dĩ nhiên là không thể rồi, Diệp Lăng Nguyệt nhìn xung quanh thì bỗng thấy một đám dây mây ở bên tay trái, chúng mọc có hơi kỳ lạ, nhìn kỹ phía sau dây mây có một cái động địa thế rộng rãi.
Sau khi suy nghĩ, Diệp Lăng Nguyệt hít một hơi, chân đạp lên vách núi, mượn dây mây đong đưa để nhảy vào trong động.
Khi Diệp Lăng Nguyệt nhảy vào sơn động, lại có mấy chục con ưng móng bạc bay qua nhưng khi chúng đến gần sơn động thì lại trở nên run lẩy bẩy, giống như cảm nhận được thứ gì đó đáng sợ. Vì vậy sau mấy tiếng kêu chói tai thì tránh xa khỏi động.
Trong động tối tăm, Diệp Lăng Nguyệt vừa vào động đã nhìn thấy thi thể của ưng móng bạc chúa cũng ở trong đó.
Thì ra vừa nãy trong một trận hoảng loạn, thi thể của ưng móng bạc chúa cũng lăn xuống.
Trên tim của ưng móng bạc chúa còn cắm cây dao bay đó, Diệp Lăng Nguyệt đi lên phía trước nhổ dao bay ra, rồi cắt lấy một cặp móng của ưng móng bạc chúa.
Nàng lại nhìn trong sơn động, phát hiện bên trong lờ mờ có ánh sáng gì đó truyền đến, hơn nữa có khác với sơn động bình thường, trong động này không những không ẩm ướt râm mát mà nhiệt độ ngược lại còn cao hơn bên ngoài rất nhiều.
Đám người Diệp Ninh sau khi phát ra tín hiệu cầu cứu, một lúc sau chắc Liễu trấn trưởng sẽ chạy tới. Nhất thời nàng cũng không ra ngoài được nên Diệp Lăng Nguyệt quyết định đi mấy bước vào bên trong xem thử.
Càng đi vào trong, nhiệt độ trong sơn động càng cao. Không những vậy, cả đoạn đường đi qua đó Diệp Lăng Nguyệt vẫn thỉnh thoảng nhìn thấy nhiều xương cốt, nhìn hình dáng thì đều là hổ, lợn rừng trong núi, thậm chí là một số xương người.
"Chít chít?" Giống như dự cảm được gì đó, tiểu Chi Ước dùng móng vuốt nắm chặt vạt áo của Diệp Lăng Nguyệt, vẻ mặt cảnh giác.
Phì phì phì
Bên vách núi có thứ gì đó đang từ từ đi tới.
Đến lúc Diệp Lăng Nguyệt nhận ra sự bất thường thì nàng đã nhìn thấy một con quái vật hình rắn to bằng thùng nước.
Có điều lại khác với loại rắn thông thường, con quái vật trong sơn động này da có màu vàng đỏ, toàn thân dính đầy nhớt, dưới bụng không có chân, cũng không có mắt, ở vị trí đỉnh đầu của nó có một cái mào đỏ hình khối u, phía dưới đỉnh đầu là cái miệng hình ba cánh hoa.
Tốc độ đi của nó cực nhanh, trong chớp mắt lủi một cái đã đi được mấy chục thước. Ở nơi mà nó đi qua, mặt đất lập tức cháy đen một vùng.
Phì phì phì, quái vật không có mắt, xúc giác lại rất nhạy bén, nó cũng đã phát hiện trong sơn động có mùi lạ, chỉ thấy trong miệng nó phun ra một ngọn lửa màu đỏ.
Diệp Lăng Nguyệt không kịp nghĩ ngợi, đâm con dao bay qua đó.
Ai biết dao bay vừa gặp ngọn lửa thì thân dao ngưng lại, keng một tiếng rớt trên đất. Dù Diệp Lăng Nguyệt có điều khiển thế nào cũng không có bất kỳ động tĩnh gì.
Ngọn lửa thật đáng sợ, lại có thể trực tiếp xóa bỏ tinh thần lực trên con dao găm.
Diệp Lăng Nguyệt lúc này mới biết nàng đã gặp phải phiền phức lớn.
Con quái vật này có vẻ đã ở núi Thất Tinh nhiều năm, không có dã thú thông thường nào có thể so được, lẽ nào nó là linh thú trong truyền thuyết.
Diệp Lăng Nguyệt thỉnh thoảng được nghe mẫu thân nhắc tới, xà thú trong linh thú một trăm năm mọc chân, năm trăm năm mọc mào, ngàn năm mọc sừng, lẽ nào con vật trước mặt này là quái xà năm trăm năm?
Phì phì
Hành động của Diệp Lăng Nguyệt đã chọc giận con quái vật, nó phát ra một loạt tiếng tức giận, thân thể nó bỗng cuốn lại, quét qua phía Diệp Lăng Nguyệt.
Diệp Lăng Nguyệt không dám liều mạng, dán mình vào vách núi, lăn lộn một cái thì đã né được một lần tấn công.
Lại là một đợt tấn công như đất rung núi lắc, Diệp Lăng Nguyệt đã bị bức ép đến mức không thể thụt lùi được nữa, một cảm giác nguy cơ trước giờ chưa từng có dâng lên trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!