Leo trèo một ngày một đêm, mấy người Diệp gia cũng đã đến được đỉnh núi Thất Tinh.
Một ngày này, năm người Diệp gia đã săn bắn được mười mãnh thú cấp trung, trong đó còn có một con hổ trắng cấp cao, thu hoạch có thể xem là không nhỏ.
Để tiện mang theo, Diệp Thánh và mấy người cắt lấy bộ da hoặc sừng, răng của mãnh thú, việc này cũng đã tốn không ít thời gian nên lúc đến đỉnh núi thì đã gần sáng.
"Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ hai tiếng, ta sẽ gác đêm." Diệp Thánh nhìn ra được, đám con cháu Diệp gia trẻ tuổi đều đã sức cùng lực kiệt rồi.
Mọi người vội vàng cắm trại rồi ngủ thiếp đi.
Trời gần sáng, Diệp Lăng Nguyệt bỗng nghe thấy Diệp Thánh kêu to một tiếng bên ngoài lều trại, nàng vội vàng đi ra khỏi lều.
Đám người Diệp Thanh cũng nhao nhao chui ra, mọi người nhìn thấy một bóng đen khả nghi lướt về hướng vách núi.
"Xảy ra chuyện rồi, chúng ta đuổi theo." Diệp Thanh không cần giải thích, đuổi theo bóng đen muốn xông qua đó.
"Đừng lỗ mãng, địa thế vách núi gập ghềnh, còn có một số chim dữ lớn nữa." Diệp Lăng Nguyệt chặn Diệp Thanh lại.
"Sợ chết thì đừng theo." Diệp Thanh liếc Diệp Lăng Nguyệt một cái, sắc mặt Diệp Ninh sốt ruột cũng theo Diệp Thanh cùng đi về phía vách núi.
Bóng đen đó tung người mấy cái đã đáp lên bên rìa vách núi.
Trên vách núi cao hơn trăm trượng, cây mây mọc đan xen dày đặc, trên cây mây có mấy tổ ưng lớn.
Ưng móng bạc là bá chủ cả vùng vách núi Thất Tinh, móng ưng có lực vô cùng lớn, có thể quắp nổi một con ngựa trưởng thành.
"Diệp Lăng Nguyệt, xem lần này ngươi chết thế nào." Trong mắt Tống Hãn tràn đầy vẻ xảo quyệt, hắn lấy từ trong ngực ra một túi bột thuốc rồi ném về phía tổ ưng.
Túi bột thuốc đó là một loại thú dược mà Liên đại sư luyện chế ra, thú hoang chim dữ chỉ cần ngửi thấy mùi đó thì sẽ phát cuồng, một lát nữa thì mấy người Diệp gia đó sẽ đuổi đến đó.
Tống Hãn cười lạnh lùng rồi nấp vào trong bụi cây, chờ xem một màn kịch hay. Tống Hãn không để ý rằng vào khoảnh khắc hắn ném bột thuốc xuống thì một trận gió lạ từ phía dưới vách núi thổi lên, ở giữa gấu áo của Tống Hãn đã dính phải một ít.
Đám người Diệp Thanh đến bên cạnh vách núi, gần đó không một bóng người chứ đừng nói là tung tích của Diệp Thánh.
Vù vù vù
Nghe thấy một loạt tiếng gió quái lạ từ dưới đáy vách núi truyền đến, Diệp Thanh đứng gần rìa vách đá nhất chăm chăm nhìn xuống dưới.
Vừa nhìn thì Diệp Thanh cảm thấy đầu óc lập tức như muốn nổ tung.
Trên rìa vách núi không biết cao bao nhiêu, mấy trăm con chim ưng móng bạc hung dữ cấp trung đột nhiên xông lên.
Chúng cảm nhận được mùi của con người, mùa này là mùa sinh sản của ưng móng bạc, sự tiếp cận của con người khiến chúng trở nên càng nóng nảy bất an.
"Mau tản ra." Hít ngược một hơi lạnh, Diệp Thanh gào lên một tiếng, ra hiệu mọi người lập tức lùi lại.
Một con ưng móng bạc giương móng nhọn ra rồi chộp về phía vai của Diệp Thanh, chỉ nghe thấy soạt một tiếng, chiếc áo giáp mềm hộ thể của Diệp Thanh rách một lỗ lớn.
Lúc này, Diệp Lăng Nguyệt cũng đã đuổi đến, nàng nhìn về phía trước, trên rìa vách đá có vô số ưng móng bạc đang bay lên, dày đặc như mây đen vờn trên đỉnh núi.
Ba người gồm cả Diệp Thanh bị ưng móng bạc bao vây nhiều lớp, căn bản không thể thoát ra.
Diệp Lăng Nguyệt nắm thời cơ rút ra một cây huyền thiết tiễn, lập tức quăng về phía con ưng móng bạc đứng đầu.
Không hổ là mũi tên dùng huyền thiết năm mươi phần trăm luyện thành, ánh sáng vừa lóe lên thì đâm xuyên cánh của ưng móng bạc, nó ngã nhào từ giữa không trung xuống.
Một mũi tên bất ngờ xuất hiện, khiến bầy ưng móng bạc rất kinh hãi, toàn bộ đều nhào về phía trước rồi bay lên cao.
"Chít chít!" Tiểu Chi Ước hình như phát hiện ra gì đó nên nhảy lên vai Diệp Lăng Nguyệt, vuốt nhỏ chỉ về bụi cây bên cạnh, Diệp Lăng Nguyệt chăm chú nhìn qua thì đã phát hiện Tống Hãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!