Chương 35: Người đàn ông áo đen

Có Diệp Thánh làm mẫu trước, sau đó Diệp Lăng Nguyệt dứt khoát nhanh nhẹn, nên ba người còn lại của Diệp gia cũng đánh rất hăng máu, ra tay vừa nhanh vừa mạnh, chỉ trong thời gian một khắc mà đã giết được ba con báo đen còn lại.

Mới vừa vào núi thì đã săn được năm con báo đen rừng nhiệt đới, tương đương với năm thú hoang cấp trung, việc này là một khởi đầu tốt cho buổi săn bắn lần này.

"Tốt, mọi người biểu hiện rất khá. Đặc biệt là Lăng Nguyệt, muội ra tay còn thuần thục hơn cả ta đó." Diệp Thánh cũng chú ý đến, Diệp Lăng Nguyệt vừa nãy không hề luống cuống, điều này không giống với người lần đầu vào núi săn bắn.

"Trước đây, muội đã ở một tháng giữa núi, ở sườn núi có gặp phải báo đen rừng nhiệt đới mấy lần." Diệp Lăng Nguyệt vẻ mặt tự nhiên, lời của nàng khiến bốn người còn lại của Diệp gia bất giác rất kinh ngạc.

Nàng mới chỉ mười ba tuổi mà lại ở một tháng tại núi Thất Tinh hoang vu, sự gan dạ như vậy người thường tuyệt đối khó mà sánh được, chẳng trách thực lực mấy ngày nay tiến bộ nhanh như vậy, vừa nãy Tống Hãn ở trong tay nàng hoàn toàn không có sức chống cự.

Đám người Diệp Ninh khó tránh lộ ra vẻ khâm phục, Diệp Thanh thì lại cắn răng, im lặng không lên tiếng.

Đang nói thì ấn đường của Diệp Lăng Nguyệt bỗng nảy lên, tay phải giơ lên, thi thể của con báo đen cái cách nàng không xa bị nàng tóm trong tay một cách kỳ lạ.

Vèo!

Cách khoảng trăm bước truyền đến một tiếng rít của loạt mũi tên phá vỡ không khí, ba bốn mũi tên sắt kèm theo lông vũ vèo vèo vèo, đâm trúng thân thể của báo đen.

Gần như là đồng thời, Tống Hãn dẫn tuyết ngao lủi ra.

Tên bay bất ngờ xuất hiện khiến đám người Diệp gia đều kinh hãi.

"Tống Hãn, ngươi có ý gì đây!" Diệp Thánh nghĩ lại mà sợ, vừa nãy nếu không phải Diệp Lăng Nguyệt phản ứng nhạy bén thì lúc này nàng đã là một thi thể rồi.

"Ý gì, các người cướp thú săn của ta mà còn hỏi ngược lại ta, xem thử con báo đen đó phía trên có phải là do tên bắn bị thương không." Tống Hãn trước đó bị Diệp Lăng Nguyệt đả thương nên vẫn luôn ghi hận trong lòng, vừa nãy hắn cố ý rời khỏi đội, khó khăn lắm mới nắm được một cơ hội nên âm thầm bắn mấy mũi tên, vốn tưởng Diệp Lăng Nguyệt ắt sẽ chết nhưng ai ngờ nàng lại né được rồi.

Mũi tên này không những bắn chính xác, mà lực sát thương cũng kinh người, Tống Quảng Nghĩa vốn chuẩn bị để dùng săn giết thú hoang cao cấp.

Đám người Diệp Thánh nhìn kỹ lại, lúc này mới phát hiện dưới bụng con báo đen nhảy ra lúc đầu đó có một vết thương bé tí ti, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thấy được.

Buổi săn bắn có quy định, ai ra tay trước thì thú săn sẽ thuộc về người đó.

"Dù như vậy thì ngươi cũng không nên bắn người bừa bãi." Đám người Diệp Ninh rất tức giận.

"Xin lỗi, vừa nãy ta còn tưởng đó là một súc sinh." Tống Hãn cười lạnh.

"Nếu là như vậy thì con báo đen đó thuộc về ngươi rồi, nhưng mấy con báo đen còn lại là bọn ta săn được nên thuộc về Diệp gia." Diệp Lăng Nguyệt cũng không tức giận, nàng vẫn rất nhã nhặn đi đến trước mặt con tuyết ngao đó, thò tay sờ sờ.

Khi mọi người không chú ý, ngón tay của Diệp Lăng Nguyệt lướt nhẹ qua huyệt vị nào đó ở dưới mũi của tuyết ngao, Tống Hãn căn bản không biết được.

"Coi như nàng biết điều." Tống Hãn cũng không ngờ Diệp Lăng Nguyệt dễ nói chuyện như vậy, hắn xách con báo đen đó lên rồi đi với vẻ rất đắc ý.

"Lăng Nguyệt, cứ bỏ qua cho hắn như vậy à, há chẳng phải quá hời cho hắn rồi." Đám người Diệp Ninh quả thực tức không chịu nổi.

"Hời?" Khóe miệng Diệp Lăng Nguyệt hất lên, nở một nụ cười mỉm: "Ai hời còn chưa biết đó, đại biểu ca, móc tên ra đi."

Sau khi tên được móc ra, Diệp Thánh nhìn kỹ càng thì nét mặt bỗng nhiên thay đổi.

"Tống gia sao lại có thứ này, đây là huyền thiết độ thuần chất năm mươi phần trăm." Diệp Thánh cảm thấy tính nghiêm trọng của tình hình.

Diệp Hoàng Thụ mấy ngày trước mới luyện ra huyền thiết năm mươi phần trăm, không ngờ Tống gia mà cũng có huyền thiết như vậy, nếu việc này là thật thì đối với Diệp gia mà nói ắt sẽ là một sự chấn động cực lớn.

"Mấy cây tiễn này chúng ta cứ giữ lại đã, có lẽ trên đỉnh núi sẽ còn hữu dụng." Diệp Lăng Nguyệt vỗ vỗ đại biểu ca, nghĩ thầm nếu đại biểu ca biết ở Tống gia còn có người có thể luyện ra dao găm huyền thiết sáu mươi phần trăm thì không biết sẽ sốt ruột đến mức nào nữa.

Dùng một con báo đen đổi lấy mấy cây tiễn huyền thiết năm mươi phần trăm, Tống Hãn đó đúng thật là một tên ngốc.

Khu vực đỉnh núi, bên cạnh mấy lều trại, Tống Hãn hắt hơi một cái rất vang.

"Dùng ba cây huyền thiết tiễn để đổi về một con báo đen, sao ta lại có người đệ đệ ngốc như ngươi." Tống Quảng Nghĩa vẻ mặt hận không thể huấn luyện được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!