Vừa ra khỏi sân, Diệp Lăng Nguyệt đã gặp tiểu Chi Ước ngồi trên bậc cửa, bên chân là một đĩa hạt hướng dương.
Tên nhóc này, lúc này đã quen thân với mọi người của Kiều Sở Viện rồi nên càng không sợ gì. Tuy nói tính cách nó hơi khó chịu nhưng dáng vẻ nó quá dễ thương nên mọi người đều cưng chiều nó.
Ngay cả Diệp Hoàng Ngọc trước giờ không thích thú hoang nhưng thấy bộ dạng nịnh nọt của tiểu Chi Ước thì trên mặt cũng sẽ lộ ra một nụ cười.
Lúc này, tiểu Chi Ước đang dùng hai móng vuốt nắm lấy một hạt hướng dương, cắn tách tách thật là vui vẻ.
Ở nơi cách nó không xa có một chú chó vàng lớn đang nằm sấp, lông của chú chó đó bóng loáng, khi đứng dậy thì rất cường tráng, đó chính là chú chó dữ mà trước đó Diệp Lăng Nguyệt đã dùng Càn Đỉnh để cứu.
Xem ra con chó dữ này cũng biết chút tính người, hôm đó Diệp Lăng Nguyệt đã cứu nó, nó dường như cũng biết trên người Diệp Lăng Nguyệt có bảo bối lợi hại.
Sau hôm đó thì vẫn luôn quanh quẩn bên ngoài Thạch Phường.
Thấy Diệp Lăng Nguyệt về nhà, nó ngoan ngoãn đi theo sau nàng, còn đi theo cả đoạn đường đến tận Diệp gia.
Diệp Lăng Nguyệt giữa đường cũng xua đuổi mấy lần, nhưng không được bao lâu lại thấy nó đi theo đằng sau.
Sau đó quản gia của Diệp gia đi ra nhìn thấy chú chó dữ, còn tấm tắc bảo là kỳ lạ, nói con chó này thân hình cường tráng nhìn giống như có huyết thống của sói, chi bằng cứ nuôi nó trong sân để làm chó giữ nhà cũng được.
Diệp Lăng Nguyệt nghĩ rằng cũng có thể thêm một người bạn cho tiểu Chi Ước, nên nuôi nó trong Kiều Sở Viện rồi đổi tên nó thành Đại Hoàng.
"Chít!" Tiểu Chi Ước cắn xong hạt dưa rồi vứt vỏ xuống.
Đại Hoàng nghe tiếng thì giống như binh sĩ nhận được lệnh của tướng quân vậy, vèo một tiếng chồm qua, ăn sạch sẽ số vỏ hạt dưa đó.
"Nè!" Tiểu Chi Ước lại gọi một tiếng, Đại Hoàng lại vèo một tiếng chạy nhanh về.
Cứ chạy đi chạy lại, cũng rất ra dáng.
"Thật sự nhìn không ra, ngươi còn có mấy phần điệu bộ của đại ca." Diệp Lăng Nguyệt nhìn một lúc thì tức cười, cái tên nhóc này bản thân không có bản lĩnh gì mà chỉ biết giày vò Đại Hoàng, trò hề này mấy ngày gần đây nàng đã thấy tiểu Chi Ước biểu diễn không dưới bảy tám lần rồi.
Tiểu Chi Ước giống như là biết Diệp Lăng Nguyệt muốn đi ra ngoài nên vội vàng dừng trò vui lại rồi chui vào trong vạt áo của nàng, theo Diệp Lăng Nguyệt ra ngoài.
Đi một mạch đến Thạch Phường thì thấy bên ngoài Thạch Phương có một người quen quen đứng đó.
"Đại biểu ca, sao huynh lại đến đây?" Người Diệp Lăng Nguyệt nhìn thấy chính là Diệp Thánh đã bị giam một tháng, Diệp Thánh từ sau vụ huyền thiết thạch giả lần trước thì bị phạt đóng cửa suy nghĩ, đến cả sinh nhật của Diệp Cô cũng không được tham gia.
"Còn năm ngày nữa chính là buổi đi săn bắn ba năm tổ chức một lần của Thu Phong Trấn rồi, lần này do huynh dẫn con cháu Diệp gia tham gia." Diệp Thánh gặp Diệp Lăng Nguyệt thì cười, giờ đây hắn coi như đã hoàn toàn tiếp nhận người biểu muội này rồi. "Lăng Nguyệt, muội cũng phải chuẩn bị, huynh định tiến cử muội cùng bọn huynh tham gia buổi săn bắn."
Buổi săn bắn của Thu Phong Trấn, đúng như tên gọi chính là đi sắn, tức là tiến hành cuộc thi săn bắn ba ngày ba đêm ở núi Thất Tinh.
Phàm là võ giả trong trấn hai mươi tuổi trở xuống đều có thể tham gia.
Buổi săn bắn không giống với việc Diệp Lăng Nguyệt vào núi tu luyện trước đó, buổi săn của Thu Phong Trấn có thể vào khu vực đỉnh núi, ở đó có nhiều mãnh thú ăn thịt dữ tợn như hổ, sói, báo.
Những mãnh thú đó sức lực kinh khiếp, thích ăn thịt người, ngay đến cả cao thủ Hậu Thiên gặp phải bầy hổ sói cũng rất khó thoát thân.
Khi buổi săn bắn tổ chức lần đầu, là do trưởng trấn đề nghị, ý định ban đầu là để rèn luyện thế hệ người trẻ tuổi trong trấn.
Nhưng từ sau khi Diệp gia và Tống gia nổi lên trong trấn, thì ý nghĩa của buổi săn bắn đã khác rồi. Cuối cùng bên nào săn được nhiều thú hoang nhất trong buổi săn thì được mặc định là có quyền ưu tiên thu thập mỏ khoáng ở núi Thất Tinh.
Vậy nên, buổi săn bắn trên núi của Thu Phong Trấn là đặc biệt quan trọng.
Việc Diệp Lăng Nguyệt tham gia buổi đi săn rất nhanh đã được quyết định, cùng tham gia với nàng còn có bốn con cháu Diệp gia khác, lần lượt là Diệp Thánh, Diệp Thanh, Diệp Ninh và Diệp Anh của các nhà khác.
Đến ngày diễn ra buổi đi săn đó, Diệp Lăng Nguyệt đã đến dưới chân núi Thất Tinh.
Lộc cộc lộc cộc lộc cộc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!