Bóng người đó sau khi ra khỏi sân thì lướt đi về phía Kiều Sở, sau khi vào phòng thì quẹt que nhóm lửa sáng lên, người xuất hiện lại chính là Diệp Lăng Nguyệt.
Lúc nửa đêm canh ba, Diệp Lăng Nguyệt đến sân làm gì?
Diệp Lăng Nguyệt cẩn thận lấy món đồ vừa tìm được ban nãy ra.
Đó là một con dao găm rộng bằng hai ngón tay, dài tầm ba tấc, lưỡi dao hai bên mỏng như tờ giấy, dùng ngón tay gõ nhẹ thì phát ra tiếng vang như tiếng ong kêu.
"Đồ tốt, Tống gia này cũng mạnh tay thật, đây là một con dao găm huyền thiết độ thuần chất sáu mươi phần trăm." Diệp Lăng Nguyệt nửa đêm tìm được ở trong sân chính là "quà lớn" mà lúc ban ngày suýt chút nữa đã bắn chết Diệp Cô.
Diệp Cô đang tức giận, những người con trai khác của Diệp gia cũng không nhìn ra sự đặc biệt của món "quà lớn" này, duy chỉ có Diệp Lăng Nguyệt nhận ra được đây không phải là một con dao găm bình thường.
Trước hết, đây là một con dao găm huyền thiết độ thuần chất sáu mươi phần trăm.
Chỉ là khoáng thạch huyền thiết mà tinh chế đến sáu mươi phần trăm cũng là việc Diệp gia hiện tại chưa làm được, chứ chưa nói đến việc nó còn được luyện chế thành hình dạng dao găm.
Phàm là người tiếp xúc qua huyền thiết đều biết, tinh chế huyền thiết không dễ, luyện chế thành khí cụ lại càng khó. Nghe các nàngng nhân của Thạch Phường nói rằng, ở Thu Phong Trấn không có người nào có kỹ nghệ cao siêu này, chỉ có huyện thành mới có người có thể luyện chế huyền thiết thành khí cụ.
Nhưng những cái đó vẫn không phải là việc Diệp Lăng Nguyệt quan tâm, cái nàng để ý thật sự là trên con dao găm này còn để lại một phần dấu vết của tinh thần lực.
Nếu không phải hôm nay Diệp Lăng Nguyệt đã dùng tinh thần lực của bản thân, vào thời khắc cuối cùng làm cho con dao bay chệch khỏi quỹ đạo bình thường thì Diệp Cô giờ đây ắt hẳn đã chết bất đắc kỳ tử ngay lúc đó rồi.
"Tống gia thật là nham hiểm, lại dám mưu toan với người Diệp gia bọn ta, ngày khác nhất định phải bắt các người trả giá." Diệp Lăng Nguyệt nói thầm.
Nhưng sự xuất hiện của con dao bay này lại mở ra cho Diệp Lăng Nguyệt một cánh cửa tu luyện hoàn toàn mới.
Thời gian Diệp Lăng Nguyệt tiếp xúc với tinh thần lực vẫn rất ngắn, trong Hồng Mông Thủ Trát cũng không có nhiều ghi chép về tu luyện tinh thần lực.
Trước đây, nàng cũng chỉ là dùng tinh thần lực vào việc chuyển dịch vật phẩm của Hồng Mông Thiên và thế giới bên ngoài, ngay cả khiến đá bay đánh lén cũng chỉ dùng qua một lần.
Nhưng sau khi nhìn thấy con dao găm này thì nàng mới biết, tinh thần lực còn có thể dùng để ám sát.
Diệp Lăng Nguyệt nhìn ngắm con dao bay trong tay, khi nàng định điều khiển dao bay thì trong thân dao truyền đến một luồng lực bài xích.
Thì ra một chút tinh thần lực của chủ nhân dao bay vẫn còn lưu lại ở trong thân dao.
"Phải nghĩ cách thu con dao bay này lại để mình dùng." Diệp Lăng Nguyệt mới có suy nghĩ đó thì đỉnh tức trong Càn Đỉnh trên tay phải trở nên sôi nổi.
Đỉnh tức chui vào trong dao bay, dao bay rõ ràng cũng cảm nhận được kẻ xâm nhập từ bên ngoài là đỉnh tức này, nó không ngừng run rẩy, nhưng một chút tinh thần lực nho nhỏ rất nhanh đã bị đỉnh tức nuốt chửng.
Diệp Lăng Nguyệt đem một chút tinh thần lực của mình hòa vào trong con dao bay.
"Chít chít?" Thấy Diệp Lăng Nguyệt nửa đêm canh ba vẫn chưa ngủ, tiểu Chi Ước nghe thấy tiếng động nên dùng vuốt dụi dụi mắt, vẻ mặt bối rối nhìn con dao bay.
"Đi!" Chỉ nghe thấy một tiếng quát nhẹ, con dao bay nhanh như sấm chớp, vèo một tiếng bắn thẳng về phía tiểu Chi Ước.
Chít chít!!!
Tiểu Chi Ước sợ đến nỗi lông toàn thân đều dựng cả lên, tỉnh cả ngủ, vừa lộn vừa bò lăn lông lốc từ trên giường xuống, ngã chổng vó lên trời.
Dao bay còn cách tiểu Chi Ước một thước thì dừng lại, Diệp Lăng Nguyệt thấy bộ dạng của tiểu Chi Ước thì cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
Thấy chủ nhân trêu đùa mình, tiểu Chi Ước cũng đã nổi cáu, nó thở hổn hển quay mông về phía Diệp Lăng Nguyệt, không thèm để ý tới nàng nữa.
Trong đêm tối, người cũng ngủ không ngon giấc còn có đám người Tống Vạn Sư.
Mọi thứ đều yên tĩnh, giờ này phần lớn người ở Thu Phong Trấn đều đã ngủ rồi, nhưng trong thư phòng của gia chủ Tống gia Tống Vạn Sư lại đèn đóm sáng trưng.
Tống Vạn Sư mặt ủ mày chau, một bộ dạng sầu não như nuốt phải con ruồi vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!