Buổi thọ yến này của gia chủ Diệp gia, bởi vì có sự xuất hiện của Bách Niên Hầu Tửu và huyền thiết năm mươi phần trăm mà có thể gọi là song hỉ lâm môn.
Ai cũng biết, Diệp Cô đã là cường giả Hậu Thiên đỉnh cao, nay có được bình Bách Niên Hầu Tửu này thì có hỗ trợ rất lớn đối với việc ông ấy đột phá Hậu Thiên đỉnh cao.
Còn huyền thiết năm mươi phần trăm thì có nghĩa là thiết khoáng của Diệp gia lại tăng lên một cấp bậc.
Diệp Cô vì việc này mà mặt mày vui vẻ, ở tiệc rượu đã uống đến mức mặt mày đỏ ửng.
Rượu uống đến ba vòng thì gia đinh Diệp gia đi lên nói nhỏ bên tai Diệp Cô, sắc mặt Diệp Cô trở nên nghiêm nghị.
"Diệp lão ca, hôm nay đại thọ của huynh sao không thông báo với tiểu đệ một tiếng." Cửa lớn mở rộng, gia chủ Tống gia Tống Vạn Sư mang theo con cháu Tống gia hiên ngang đi vào.
Sao hắn lại đến đây?
Các khách khứa đang nâng ly cạn chén đều sững sờ.
Ai không biết Diệp gia và Tống gia vì chuyện thiết khoáng Thất Tinh Sơn mà trước giờ vốn là kẻ thù không đội trời chung.
Diệp Cô và Tống Vạn Sư thực lực tương đương, đều là Hậu Thiên đỉnh cao, nhưng tính cách lại hoàn toàn không giống. Diệp Cô tính tình nóng nảy cương trực, Tống Vạn Sư thì nham hiểm nhỏ mọn. Hai người này nếu không phải có trưởng trấn ra mặt thì sớm đã đấu một trận sống mái rồi.
"Tống lão đệ nổi tiếng là người bận rộn, chỉ là một thọ yến nhỏ thì sao dám làm phiền Tống lão đệ." Diệp Cô nói hờ hững, nhưng người đến thì đều là khách, Diệp Cô dù trong lòng không cam chịu cũng đành đứng dậy đón khách.
Các con trai nối dõi của Diệp Gia cũng nhao nhao đi ra, vẻ mặt cảnh giác đứng bên cạnh Diệp Cô.
Diệp Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh mẫu thân Diệp Hoàng Ngọc, mấy ngày nay cô giúp đỡ ở Thạch Phường Diệp gia cũng nghe ngóng được từ miệng của các công nhân một số sự tích của Tống Vạn Sư.
Ngay cả sự việc huyền thiết khoáng giả lần trước, nghe nói cũng là do Tống Vạn Sư này làm.
Theo Diệp Lăng Nguyệt thấy, Tống Vạn Sư trẻ hơn Diệp Cô ba bốn tuổi, thân hình có hơi phát tướng, trong đôi mắt hình tam giác ngược thường lóe lên vẻ gian xảo.
Người này không phải người tốt.
Diệp Lăng Nguyệt nói thầm trong lòng, bỗng ấn đường Diệp Lăng Nguyệt nảy lên, phát hiện một ánh mắt rất không có thiện ý nhìn qua.
Diệp Cô và Tống Vạn Sư đang khách sáo với nhau, khiến Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy ánh mắt rất không thoải mái đó đến từ bên trái của Tống Vạn Sư, một nam tử sắc mặt trắng bệch.
Nam tử đó ăn mặc trang trọng, nhưng tay chân tứ chi nhỏ gầy, không giống như võ giả tu luyện nguyên lực.
Điều khiến Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy không thoải mái nhất là nam tử đó đang dùng một ánh mắt khiến người ta nổi da gà để nhìn chăm chăm vào nàng và mẫu thân.
"Mẹ, người đó là người của Tống gia à?" Diệp Lăng Nguyệt đẩy đẩy Diệp Hoàng Ngọc bên cạnh, người đó có chút kỳ lạ.
"Hình như là khách khanh của Tống gia, đúng là một người nói năng tùy tiện." Diệp Hoàng Ngọc chỉ nhìn nam thanh niên đó một cái, từ đáy mắt hắn nhìn thấy được một vẻ tà dâm, bà theo bản năng giấu con gái ra sau người.
Diệp Gia và Tống gia ở Thu Phong Trấn cũng xem là thế lực một phương, trong gia môn vẫn luôn có nuôi một vài võ giả hoặc văn nhân nên gọi là khách khanh, người này tuổi còn trẻ nhưng có thể theo cạnh Tống Vạn Sư cũng không biết là thân phận gì.
Khách khanh? Không biết tại sao Diệp Lăng Nguyệt lại cảm thấy người này rất nguy hiểm, thậm chí cảm giác còn nguy hiểm hơn Tống Vạn Sư gấp mấy phần.
Đúng là một cặp tỷ muội đẹp như hoa, không ngờ cái nơi rách nát như Thu Phong Trấn mà lại có mỹ nữ xinh đẹp đến như vậy.
Trong phe cánh Tống gia, người đàn ông được Tống Vạn Sư gọi là Liên đại sư, vừa vào thọ yến thì đã chú ý đến hai mẹ con Diệp Lăng Nguyệt và Diệp Hoàng Ngọc.
Hai mẹ con một người khí chất thoát tục tựa như hoa lan trong sơn cốc, một người trẻ trung xinh đẹp vừa đúng với khẩu vị của Liên đại sư.
Chờ giải quyết xong lão già Diệp Cô thì Diệp gia như rắn mất đầu, bản thân nhất định phải mở miệng bảo Tống Vạn Sư tặng cặp tỷ muội này cho mình. Tên Liên đại sư đó nuốt nước bọt, thu lại ánh mắt với vẻ tiếc nuối.
"Diệp lão ca, huynh xem ta đến vội vàng quá cũng không chuẩn bị quà lớn gì cả. Ở đây có chút lễ mọn, xin Diệp lão ca nhận lấy." Đáy mắt Tống Vạn Sư lóe lên tia nham hiểm, cười ha ha rồi sai người đưa lên một hộp quà.
Diệp Cô nhận lấy hộp quà, quan sát kỹ một lượt thì chưa phát hiện sự bất thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!