Mấy ngày sau, sinh thần của Diệp Cô đã đến.
Vừa sáng sớm, Diệp Lăng Nguyệt được bà Lưu chuẩn bị thay cho một bộ váy dài dệt gấm màu xanh nhạt, trên váy có thêu hoa lan cùng màu, mái tóc dài màu đen cũng tết thành búi tóc như ý trông rất hoạt bát, rất xinh đẹp.
Sau nhiều lần kiên trì của Diệp Lăng Nguyệt, Diệp Hoàng Ngọc cũng đồng ý tham gia thọ yến, còn miễn cưỡng trang điểm một chút, thoa chút phấn son.
Khi Diệp Hoàng Ngọc đi ra, mắt của Diệp Lăng Nguyệt đã trợn tròn trong phút chốc.
Theo nàng thấy, mẫu thân nhà nàng từ sau khi uống Bách Quả Tửu thì khí sắc đã tốt lên nhiều, hôm nay trang điểm vào trông lại càng trắng trẻo, ánh mắt dịu dàng tựa như một đóa hoa lan trong sơn cốc.
Bà Lưu nhìn hai mẹ con mà vui mừng đến rơi nước mắt, từ sau khi tiểu tiểu thư trở nên thông minh thì tiểu thư cũng cười nhiều hơn.
Ông trời cũng coi như không vứt bỏ hai mẹ con đáng thương này.
Diệp Lăng Nguyệt kéo mẫu thân Diệp Hoàng Ngọc của mình đi, mang theo tiểu Chi Ước cùng đến đại sảnh chúc thọ.
Do là đại thọ của gia chủ nên trên dưới Diệp gia ai cũng mua sắm đồ mới, các nơi đều dán chữ "Thọ" mạ vàng, đèn lồng treo trên cao đung đưa đón gió. Trong sân tùng bách trồng khắp nơi, tiệc mừng bày chín mươi chín bàn, còn mời gánh hát hí khúc chuyên nghiệp.
Người được chúc thọ là Diệp Cô hôm nay mặt hồng tựa như quả táo, mặc một bộ áo dài thọ tinh, đôi mắt tràn đầy vẻ phấn khởi đang đứng ở cổng nghênh đón khách khứa đến.
Hai mẹ con Diệp gia vừa xuất hiện, trong sân vốn dĩ náo nhiệt bỗng trở nên yên lặng.
Hai mẹ con vốn đều là mỹ nữ, đi với nhau lại càng đẹp hơn nên thu hút không ít ánh mắt của người khác.
"Hai vị đó là, Thu Phong Trấn xuất hiện nhân vật xinh đẹp như thế này từ lúc nào thế?"
"Là Diệp tam tiểu thư và con gái của nàng ấy, không ngờ thọ yến hôm nay hai mẹ con họ cũng tham gia."
"Lẽ nào là nàng nương tiếng tăm lừng lẫy ở Thu Phong Trấn năm đó, vậy bên cạnh nàng ấy chẳng phải là... của Hồng Phủ Đại Hạ ư."
Tiếng bàn luận của khách khứa ít nhiều cũng bay đến tai hai mẹ con Diệp Lăng Nguyệt, Lăng Nguyệt đang muốn nghe chi tiết hơn nhưng chỉ cảm thấy cơ thể của mẫu thân Diệp Hoàng Ngọc bên cạnh cứng đờ, một đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm về phía mấy người khách lắm mồm.
Mấy vị khách vội vàng nín thinh. Ở Diệp gia, những từ ngữ có liên quan đến "cái nhà đó" dù là âm đọc gần giống cũng không được nhắc đến.
"Tam muội, muội đến rồi... Lăng Nguyệt cũng đến rồi." Diệp Hoàng Vân thấy hai mẹ con Diệp Hoàng Ngọc thì không ngừng gật đầu.
Diệp Cô tuy miệng không nói gì nhưng khóe mắt thỉnh thoảng lại nhìn qua phía hai mẹ con Diệp Hoàng Ngọc.
"Ô, thảo nào hôm nay sáng sớm vừa thức dậy ta đã thấy chim khách trước cửa kêu liên tục, thì ra là tam tỷ đến rồi." Diệp Hoàng Thành của chi thứ tư Diệp gia dẫn theo người nhà đi tới.
Con cháu chi thứ tư gồm cả Diệp Thanh đều ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, Diệp Thanh thấy Diệp Lăng Nguyệt thì vẫn trừng mắt với nàng một cái.
Diệp Hoàng Thành đi đến trước mặt Diệp Cô cung kính hành lễ, trên tay còn bưng một hộp quà.
"Phụ thân tại thượng, Hoàng Thành mang cả nhà lớn bé đến chúc thọ người." Nói rồi dâng hộp quà trên tay lên.
Diệp Cô mở hộp quà ra, chỉ thấy trong hộp lụa đỏ đang có một miếng huyền thiết cỡ bằng nắm tay, bề mặt huyền thiết đó nhẵn bóng, bề mặt có một lớp ánh bạc đẹp đẽ lấp lánh.
"Huyền thiết độ tinh khiết năm mươi phần trăm?" Mặt Diệp Cô lộ ra vẻ vui mừng, miếng huyền thiết mà Diệp Hoàng Thành dâng lên này là huyền thiết có độ tinh khiết đạt năm mươi phần trăm, được tinh chế ra lần đầu tiên trong mấy năm nay của Diệp gia.
Nếu có huyền thiết năm mươi phần trăm thì có nghĩa là địa vị của mỏ thiết Diệp gia lại tăng lên một tầng, đây là tin tức vô cùng tốt.
"Đúng vậy, phụ thân, miếng huyền thiết này là con mất ba ngày ba đêm bảo thợ khai thác đá của khu mỏ tinh chế ra." Diệp Hoàng Thành vẻ mặt kiêu ngạo, so với món quà lớn của Diệp Hoàng Thành thì những món quà mừng thọ của các con trai mấy chi khác đều tỏ ra bé nhỏ rồi.
Trong một lúc, sự vẻ vang trên thọ yến đều bị chi thứ tư của Diệp gia cướp đi rồi.
Khách khứa đều đã đến gần đủ, quà mừng thọ cũng được tặng lên liên tục tựa như dòng nước chảy vậy.
"Tam tỷ, quà của tỷ đâu? Đại thọ của phụ thân, mọi người đều đã chuẩn bị quà mừng, tam tỷ sẽ không đến tay không chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!