Editor + beta: Quế Nhi
Kia là một khối ngọc, thân ngọc màu lục sắc, bất quá nhìn qua rất bình thường, ngọc như vậy tại sao Diệp Thanh lại để ý?
Còn đang nghi hoặc, trong lòng bàn tay Diệp Lăng Nguyệt Đỉnh ấn hơi run run, loại cảm giác này giống như lúc luyện chế Tụ Nguyên Dịch rất tương tự.
Khối ngọc này có gì đó cổ quái.
"Diệp Thanh, năm đó lúc ngươi lấn nhục ta, đã từng nghĩ qua ngươi là biểu huynh của ta? Hay là nói, Diệp Hoàng Thành dạy bảo nhi tử như thế này, tự nguyện đánh cược không chịu nhận thua?" Tròng mắt Diệp Lăng Nguyệt đảo một vòng, ánh mắt nhẹ nhành rơi dưới lôi đài, thấy được trên người Diệp Hoàng Thành sắc mặt tát đi.
Nuôi nhi tử lời đã nói ra lại không giữ lời, người như vậy tương lai làm sao có thể trở thành gia chủ.
Diệp Hoàng Thành giận mà không dám nói gì.
"Vậy được thôi, chuyện này cũng không phải là không thể thương lượng." Diệp Lăng Nguyệt chậm rãi nói.
Trước mặt người khác để cho Diệp Thanh mắng nhiếc Diệp Hoàng Thành, cũng tương đương là đang vũ nhục gia chủ Diệp gia, Diệp Thanh đầu heo kia không nghĩ tới, không có nghĩa là Diệp Lăng Nguyệt không nghĩ tới.
Diệp Thanh vui vẻ, tiểu tạp chủng quả nhiên nhát gan, không dám đắc tội với hắn.
"Cuộc đánh cược kia liền thay đổi cái khác vậy, ngươi học chó bò một vòng trên mặt đất, còn lại thì dùng khối ngọc này bồi hoàn*." Diệp Lăng Nguyệt vừa dứt lời, mũi chân khều một cái, Diệp Thanh không kịp phản ứng, khối ngọc kia liền rơi vào trong tay nàng.
(*trả nợ)
Diệp Thanh vừa nghe, sắc mặt thay đổi
Khối ngọc kia, không phải là bội ngọc bình thường, nó được gọi là Huyền Nguyên ngọc, mang theo trên người có thể hấp thu tốc độ nguyên khí nhanh hơn gấp mười lần so với bình thường, đối với một võ giả mà nói là một món chí bảo*.
(*vật quý báu)
Để Diệp Thanh ở trên Tộc tỷ thí Diệp gia có thể tiến vào được tam giáp, và tại sao lần này Diệp Thanh, có thể đánh ra được bốn đạo Lôi Thiểm kia.
"Không được, ta cho ngươi mười lượng bạc trắng, đem ngọc trả lại cho ta." Diệp Thanh vẻ mặt khẩn trương, rơi vào trong đáy mắt Diệp Lăng Nguyệt cũng đủ để cho nàng càng khẳng định, khối ngọc này không tầm thường.
Mười lượng bạc trắng, hắn nghĩ nàng là tên ăn mày, kêu tới là tới đuổi đi là đuổi à?
"Tiện chủng, đem Huyền Nguyên ngọc để xuống." Mắt thấy Diệp Lăng Nguyệt cướp khối ngọc, Diệp Hoàng Thành đứng cũng không yên, hắn phẩn nộ quát một tiếng, thân hình như con diều hâu đáp xuống bên cạnh Diệp Lăng Nguyệt, năm ngón tay chế trụ bả vai cầm Diệp Lăng Nguyệt.
Diệp Lăng Nguyệt chỉ cảm thấy một cổ nguyên lực lạnh lẽo thẩm thấu vào xương, chui vào trong cơ thể nàng.
Động tác đột nhiên của Diệp Hoàng Thành để cho một đám con cháu Diệp gia cùng Diệp Cô cả kinh thất sắc*.
(*cực kỳ hoảng sợ)
"Diệp Hoàng Thành, thu tay!"
Dưới lôi đài, có một người bay vút lên, nguyên lực cường đại giống như nước thủy triều, hướng về phía Diệp Hoàng Thành.
Diệp Hoàng Thành tránh né, cũng không thể không buông Diệp Lăng Nguyệt ra.
Trên lôi đài, Tam tiểu thư Diệp Hoàng Ngọc của Diệp gia phóng ra nguyên lực cường đại, nhưng mà Diệp Lăng Nguyệt cứ như rớt vào hầm băng, cả người run lập cập.
"Diệp Hoàng Ngọc, hừ, ngươi dựa vào cái gì mà ngông cuồng như thế?" Diệp Hoàng Thành hừ lạnh một tiếng.
"Dựa vào năm đó, một bạt tai của ta có thể đem ngươi đánh rớt xuống lôi đài đi." ánh mắt hùng hổ dọa người Diệp Hoàng Ngọc bên trong một đôi mắt đó có sự lãnh lẽo.
Nhiều năm trước, bên trên Tộc tỷ thí một chuyện xưa được nhắc tới một lần nữa, cả người Diệp Hoàng Thành giận đến phát run, cặp mắt hắn hắn đỏ bừng, một cổ nguyên lực đập vào mặt Diệp Hoàng Ngọc, toàn bộ lôi đài, lay động, nhưng hai người còn chưa xuất thủ, ngầm đấu đấu nguyên lực với nhau.
Thấy được Tam tiểu thư Diệp Hoàng Ngọc đấu, trong Võ Đường sôi trào lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!