Chương 12: Hái thảo dược gặp thú

Editor +beta: Quế Nhi

Có lần đầu tiên đầu sau khi ăn thức ăn kia, thì Diệp Lăng Nguyệt lại có lần thứ hai, lần thứ ba...

Vì để tiểu Hồ Ly có thể đối với mình sinh ra nhiều hảo cảm, Diệp Lăng Nguyệt lại bắt đầu thay đổi thức ăn, mỗi ngày đều săn giết dã thú khác nhau.

Con gà tuyết, bào tử vân vân, mỗi ngày đều là một loại dã thú khác biệt, mỗi lần, ngoại trừ lưu lại một ít cho chính mình dùng, còn sót lại Diệp Lăng Nguyệt cũng sẽ cắt nhỏ từng miếng, đưa cho tiểu manh khuyển* đáng yêu kia.

(*con chó nhỏ đáng yếu, mấy chương trước thì nói là hồ ly khuyển tựa như vừa giống hồ ly vừa giống chó, nhưng về sau toàn nói là tiểu manh khuyển, Manh ở đây có nghĩa là đáng yêu, nhưng có truyện có tựa đề mang tên Manh gì đó nhưng manh đó có nghĩa là bị mù, mình ko biết gì về tiếng TQ, nên độ hiểu biết mình chỉ biết tới đó)

Việc săn thú này cũng có thể làm cho khả năng thực chiến của Diệp Lăng Nguyệt được đề cao, thân thủ càng thêm linh hoạt hơn, trong đan điền Nguyên Lực nàng, cũng được nâng cao nhiều thêm.

Đại khái đến lần thứ ba sau khi đưa thịt, lúc tiểu manh khuyển kia ăn, đã không còn ẩn núp Diệp Lăng Nguyệt nữa, nó mỗi ngày đều sẽ mặc định giai đoạn, đi ra khỏi sương trắng, chờ Diệp Lăng Nguyệt.

"Tiểu gia hỏa thấy ta, rốt cuộc cũng không tránh, đây là một tốt dấu hiệu." Diệp Lăng Nguyệt thấy một màn như vậy, liền lập tức nở nụ cười.

Từ tiểu gia hỏa nhìn phản ứng kia của Diệp Lăng Nguyệt có thể khẳng định, nó nhất định không phải là dã thú bình thường, nó tựa hồ cũng không phải dã thú trung cấp ăn thịt.

Tiểu gia hỏa không biết tại sao lại xuất hiện ở nơi này, là người nào đưa nó tới đây?

Diệp Lăng Nguyệt nhìn một mảnh sương mù kia, trong lòng tràn đầy nghi ngờ, cũng không biết mảnh nhỏ sương mù kia phía sau cất giấu cái gì.

Ngày qua ngày, tiểu manh khuyển đối với Diệp Lăng Nguyệt cũng không địch ý nữa, đã cho phép Diệp Lăng Nguyệt đứng ở trước nó mười thước.

Lúc này đại khái đã đi tới đây được mười lăm ngày, vận khí của Diệp Lăng Nguyệt rất tốt vừa mới bắt được một con heo rừng, đầu của nó khoảng chừng nặng gần hai trăm cân.

"Thịt heo rừng thật cứng, không tốt cho ngoạm ăn. Có lẽ lần này có thể thử một chút, đem nó chế biến thành thịt nướng đi." Diệp Lăng Nguyệt suy nghĩ một chút rồi tự mình động thủ, nướng một cái đùi heo, ở đùi heo nàng rắc rắc một chút gia vị.

Cũng không biết tiểu gia hỏa kia, có hay không thích loại hương vị mới này, Diệp Lăng Nguyệt mang theo mấy phần thấp thỏm, lại vào Hồng Mông Thiên.

Trong Hồng Mông Thiên, tiểu manh khuyển đã sớm chờ ở nơi đó, lúc này thấy Diệp Lăng Nguyệt vào, liền rất là vui vẻ chân chạy tới.

Sau khi cắn một cái thịt heo quay, tiểu gia hỏa chợt giật mình một cái, le le đầu lưỡi màu hồng, tròng mắt màu xanh lam tràn ngập nước.

"Rất nóng, tiểu gia hỏa sốt ruột sao." Diệp Lăng Nguyệt thấy buồn cười, gãi gãi nó đầu.

Lông tiểu manh khuyển thật mềm, giống như là một tơ lụa thượng hạng, để cho Diệp Lăng Nguyệt sờ rất là yêu thích không muốn buông tay.

Lần này, tiểu gia hỏa cũng không có né tránh, nó đã không bài xích thân cận Diệp Lăng Nguyệt nữa.

Tùy ý để cho Diệp Lăng Nguyệt sờ đầu của nó, sau đó tiếp tục gặm chân heo một hớp nhỏ lại một hớp nhỏ, Diệp Lăng Nguyệt để ý thấy, tiểu manh khuyển này động tác ăn thịt rất ưu nhã, giống như có người chỉ dạy qua.

Diệp Lăng Nguyệt không khỏi cảm thấy ý nghĩ này của mình rất buồn cười.

Lần đầu tiên nếm được mùi vị thịt nướng, tiểu gia hỏa rất thỏa mãn, nó đem toàn bộ chân heo gặm sạch hết, nhìn tới Diệp Lăng Nguyệt chắt lưỡi không dứt.

Sau khi ăn xong heo quay, tiểu manh khuyển kia di dời đến bên người Diệp Lăng Nguyệt, giơ giơ cái chân nhỏ lên để ở trên đùi Diệp Lăng Nguyệt.

"Ngươi, tiểu gia hỏa này." Diệp Lăng Nguyệt dở khóc dở cười.

Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy trong lòng thật ấm áp, nàng biết, đối với loài chó mà nó cử động như thế này, biểu hiện ý nghĩa là tiểu manh khuyển này đã tiếp nhận nàng rồi.

Diệp Lăng Nguyệt lại cùng tiểu manh khuyển chơi đùa một hồi, rồi mới rời khỏi Hồng Mông Thiên.

Hơn nửa tháng đi đến đây, việc săn giết thú Diệp Lăng Nguyệt vô cùng quen thuộc, tính khiêu chiến có thể nói là không có gì.

Khu vực này, cũng khó tìm thấy thảo dược trân quý nữa, Diệp Lăng Nguyệt quyết định hướng lưng núi đi tới, thử vận khí một chút.

Nếu như vận khí tốt trong như suy nghĩ, nói không chừng có thể ở khu vực lưng núi, tìm được Thanh Mộc Quả như lời chưởng quỷ kia, loại thảo dược quý hiếm này, giá cả có thể so với Tụ Nguyên Thảo tốt hơn rất nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!