Chương 1125: Mầm tai họa

Cánh của ngựa trời cánh đỏ gãy hết. Nhất thời, máu huyết nhỏ xuống như mưa.

Tiểu tử giỏi đấy, hổ không ra oai, ngươi thật sự coi lão nương ăn chay à. Trong đôi mắt Vân Sênh, bất giác có mấy phần lạnh thấu xương, bà nắm chặt thanh quyền trượng trong tay.

Nhưng không chờ Vân Sênh ra tay, trên eo bà ấy đã có thêm một bàn tay, Dạ Bắc Minh chặn ở bên cạnh bà ấy, thân hình bất động tựa như bàn thạch vậy.

Đừng nói chỉ là hành động khiêu khích của Hề Cửu Dạ, dù phía trước là ngàn quân vạn mã thì Dạ Bắc Minh cũng có thể chặn hết chúng lại.

"Con mèo hoang của ta, việc này để ta là được rồi."

Một luồng sức mạnh như sóng thần từ mặt đất trào lên. Bốn con ngựa trời cánh đỏ nặng trịch trong không trung, bùm một tiếng đã nổ tung.

Một con ngựa to lớn, còn mang theo mùi máu tanh nồng, nện xuống trước mặt Lan Sở Sở và Hề Cửu Dạ.

"Á."

Mắt con ngựa lớn như chuông đồng đó lồi cả ra, chảy đầy máu.

Nỗi kinh sợ mà Lan Sở Sở phải chịu lúc này còn lớn hơn trước đó. Ả ta kêu lên kinh hãi một tiếng, hai chân mềm nhũn, tê liệt trong lòng của Hề Cửu Dạ.

Hai đại thần tôn, người này đánh qua người kia đánh lại. Bên ngoài nhìn vào đều là thân hình bất động. Nhưng trong chớp mắt, bốn con ngựa trời cánh đỏ đã bị tiêu diệt. Chúng thần có mặt tại đó đều đưa mắt nhìn nhau.

"Dạ Bắc Minh, đó là vật cưỡi của ta, ông làm thế là có ý gì!"

Hề Cửu Dạ nhìn chăm chú. Cái tay ôm Lan Sở Sở đó có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên, ngay cả làm đau Lan Sở Sở cũng không biết.

"Thần Tôn Bắc Cảnh, nếu ngươi muốn trút giận thì cứ trút lên bản tôn. Ta ra tay, chỉ là không muốn để những thứ ô uế đó làm bẩn mắt nữ nhân của ta."

Dạ Bắc Minh nói đoạn, ôm lấy vợ yêu, ném lại cho chúng thần một bóng lưng rất ngầu.

Chúng thần khi nhìn thấy, lúc này mới tỉnh giấc mộng.

Những thần nữ, nữ thần tôn trước đây còn ái mộ Hề Cửu Dạ, nhao nhao đưa ánh mắt nhìn về phía Lan Sở Sở dung nhan xơ xác.

Thần Tôn Bát Hoang nói, không muốn để thứ ô uế làm ô nhiễm mắt nữ nhân của ông ấy, vậy nhìn lại Thần Tôn Bắc Cảnh… Ôi, quả nhiên vẫn là Thần Tôn Bát Hoang chiếm ưu thế hơn.

Chỉ là, tại sao người đàn ông tốt như thế lại đã có Thần Hậu chứ. Họ nhao nhao lắc đầu, xúc động vô cùng, sau đó tiến vào Thiên Miếu dự yến.

Một câu nói của Dạ Bắc Minh khiến Hề Cửu Dạ rất khó chịu.

Hắn và phu thê Dạ Bắc Minh vẫn luôn là kẻ thù truyền kiếp. Nhiều năm trước, tuy đã ký hiệp định đình chiến nhưng thù hận đối với phu thê Dạ thị trong lòng hắn lại ngày càng mãnh liệt hơn.

Song đối đầu gay gắt như vậy thì lại là lần đầu tiên.

"Cửu Dạ ca ca, tay của huynh."

Lan Sở Sở vốn còn muốn tiếp tục vờ yếu ớt, nhưng người đều đã đi hết rồi, ả ta cũng không thể giả vờ tiếp nữa.

Lại thêm hành động đẫm máu vừa nãy của Dạ Bắc Minh quả thực khiến ả ta rất không thoải mái. Ả hiện giờ cảm thấy từng cơn khó chịu trong bụng.

Nghe thấy tiếng kêu đau, Hề Cửu Dạ mới sực tỉnh lại.

Hắn cúi đầu nhìn. Trên cánh tay trắng nõn của Lan Sở Sở đã xuất hiện thêm mấy dấu tay màu tím xanh, vẻ lạnh giá trên mặt hắn giảm bớt.

"Lan nhi, xin lỗi, ta thất lễ rồi. Nếu nàng không thoải mái thì chúng ta không tham gia lần thọ yến này cũng được. Quà mừng thọ của Thiên Đế ta sai người đưa vào là được." Hề Cửu Dạ nói đoạn, bế Lan Sở Sở lên, bóng người lóe một cái đã biến mất.

Trong Thiên Miếu, Dạ Bắc Minh buồn cười nhìn tiểu nữ nhân của mình một cái.

Từ lúc vào đến giờ, tâm trạng của Vân Sênh hình như đã tốt lên không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!