Chương 1124: Ra tay, giáo huấn liên hoa biểu

Thọ thần của Hỏa Viêm Đế Quân, đó là đại sự của cả Thần Giới.

Mấy đại Thần Đế cấp Thần Tôn trở lên, chỉ cần có quan hệ tốt với Hỏa Viêm Đế Quân, đều sẽ cùng nhau tụ họp ở Thiên Miếu.

Chưa kể, Hề Cửu Dạ và Lan Sở Sở lần này còn đại diện cho một vị Thần Đế trong đó đến dự.

Hai người ngồi xe thần nữ thần băng tuyết đến, vốn đã rất thu hút ánh mắt của người khác rồi.

Khi Lan Sở Sở thấy ánh mắt ái mộ Hề Cửu Dạ của đám thần nữ và mấy nữ thần tôn độc thân đó, trong lòng ả ta liền ghen tức nên làm bộ dạng yếu ớt vì ngồi xe lâu chân cẳng mỏi nhừ, tứ chi không còn sức.

Hề Cửu Dạ nhìn Lan Sở Sở một cái, sao lại có thể không biết tâm tư nữ nhân của mình chứ.

Nhưng nghĩ đến Lan Sở Sở đang có thai nên hắn ta cũng không so đo nhiều.

"Ta bế nàng vào."

Nói xong thì khom lưng bế Lan Sở Sở lên.

Lúc này, Dạ Bắc Minh chỉ cảm thấy giữa eo đau nhói, cúi đầu nhìn thì chỉ thấy con mèo hoang nhà mình đang dùng móng vuốt ra sức nhéo eo của ông ấy, rồi lại nhìn trong miệng Vân Sênh đang chửi rủa thì thầm.

"Không làm thì chết à, đã mấy trăm tuổi rồi còn gọi ca ca, tên tiện nhân đó buồn nôn đến nỗi cơm tối hôm trước còn muốn ói cả ra."

"Cô mèo hoang nhỏ, cái nàng đang túm là eo của phu quân nàng đó."

Dạ Bắc Minh nói với vẻ có chút không biết làm sao.

"Thiếp sẽ không để tiểu tiện nhân đó đắc ý."

Vân Sênh hừ một tiếng, đã dừng động tác của mình lại.

Ánh mắt của bà nhìn vào trên chiếc xe thần đó. Xe thần nữ thần băng tuyết rất oai phong phải không, vừa quá cảnh thì trời đã có tuyết rơi chứ gì.

Vân Sênh cười lạnh, dưới tay áo bỗng trượt ra một cây quyền trượng cổ quái, trên quyền trượng có khảm nhiều viên bảo thạch màu sắc xinh đẹp.

Đôi môi anh đào của bà ấy nhấc nhẹ, đọc ra một chuỗi thần chú.

Thần chú đó nghe im hơi lặng tiếng, song lại có sức mạnh thần bí.

Người và thần sẽ không nghe thấy, nhưng luôn có một vài sinh linh là nghe được.

Ví dụ như… mấy con ngựa cánh đỏ huyết kéo xe thần nữ thần băng tuyết đó.

"Hí hí."

Trong đôi mắt màu nâu của bốn con ngựa trời cánh đỏ huyết vốn dĩ đứng sừng sừng yên lặng, đã lóe qua một luồng sáng đỏ. Bỗng nhiên, chúng phát cuồng lên giống như chịu kích thích nào đó vậy.

Có thể sánh với cánh của chim đại bàng, vừa vỗ mạnh cánh thì xe thần bỗng nhấc cao rồi bay lên.

"Á!"

Lan Sở Sở vốn dĩ mặt vẫn tràn đầy vẻ ngọt ngào, chuẩn bị được Hề Cửu Dạ bế xuống xe, hưởng thụ ánh mắt hâm mộ đố kỵ của người khác. Nhưng ai mà ngờ, vui quá hóa buồn, ngựa trời cánh đỏ lại bỗng nhiên phát cuồng.

Bốn con ngựa trời nóng nảy không yên, khi bay lên trên không trung, khi thì chạy nhanh như điên về bốn hướng đông nam tây bắc.

Khí lực của loài thú này căn bản không thể đo lường được, một chiếc xe kéo ở trước mắt tất cả các thần, tan thành nhiều mảnh.

Lan Sở Sở kinh hãi kêu lên, ngã từ trên xe thần xuống.

"Lan Nhi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!