Chương 1123: Thay con gái báo thù

Khi Diệp Lăng Nguyệt mở mắt, bên ngoài đã là một vùng sáng tỏ. Nàng nhìn thời gian, đã đến buổi trưa rồi.

Diệp Lăng Nguyệt không nén nỗi cảm khái, chả trách người ta đều nói một ngày trên trời bằng một năm chốn nhân gian.

Nàng và Vân Sênh gặp mặt chỉ ngắn ngủi hai khắc đồng hồ, trong hiện thực lại đã mấy tiếng trôi qua. Đối với Vân Sênh, Diệp Lăng Nguyệt có cảm tình không diễn tả được.

Lời đối phương nói, nàng cũng không có nửa phần nghi ngờ. Loại cảm tình này ngay cả bản thân Diệp Lăng Nguyệt cũng rất ngạc nhiên, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể nói hai người rất là có duyên.

Nhưng nghĩ đến lời nhắc nhở của Vân Sênh, đặc biệt là không thể giao thiệp với người trong Thần Giới, việc này lại khiến Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy có hơi không bình thường.

Vì vậy, nàng không đem chuyện của Thiên Canh Điện nói hết cho Vân Sênh. Bởi vì Diệp Lăng Nguyệt hiểu, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai từng hại nàng.

Cái chết của Phụng Đế và Vu Trọng, nhìn từ bề ngoài là bởi vì hắc thủ ở sau lưng Hỗn Nguyên Lão Tổ. Nếu không phải cứu Diệp Lăng Nguyệt, họ tuyệt đối sẽ không chết.

Người từng hại nàng, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua, dù đối phương là Thần Tôn cao cao tại thượng cũng không ngoại lệ!

***

Ở Thần Giới Bát Hoang, trong một ngôi nhà tranh xây rất tao nhã lịch sự.

Dù đã trở thành Thần Tôn Thần Hậu nhiều năm, điều mà hai phu thê hoài niệm nhất lại là những ngày tháng lúc ở Nhân Giới trước kia.

Gian nhà cỏ nhỏ ngày xưa hai người đã ở lúc mới gặp nhau, cũng là Thần Tôn Bát Hoang vì ái thê mà đặc biệt dựng lên.

Bài trí trong nhà cỏ giống hệt với lúc hai người mới thành hôn, rồi sinh hạ Diệp Lăng Nguyệt năm đó.

Vân Sênh đã thu hồi nguyên thần, bên giường còn có một người đang nằm nghiêng.

Là Thần Tôn Bát Hoang Dạ Bắc Minh, ông ấy khoác áo dài màu đen viền vàng, mấy sợi tóc dài không nghe lời tản ra, rớt lên vùng ngực màu sáp ong.

Đôi mắt hồ ly hơi híp lại, trông như đang xem bản tấu trong tay, nhưng thực ra ánh mắt lại tập trung lên người của ái thê.

"Gặp được Nguyệt Nhi rồi?"

Người đàn ông tiện tay ném tấu chương qua một bên, cánh tay vơ một cái ôm thê tử vào trong lòng. Dù thành hôn đã mấy trăm năm nhưng sự ân ái của Thần Tôn và Thần Hậu Bát Hoang đều nổi tiếng khắp Thần Giới.

"Tức chết đi được!" Trong hàm răng của Vân Sênh nén ra mấy chữ.

"Sao thế, Nguyệt Nhi xảy ra chuyện gì rồi?"

Dạ Bắc Minh nhíu mày, ngồi dậy.

"Đâu chỉ là xảy ra chuyện, con gái chúng ta suýt chút nữa đã mất mạng rồi, Bắc Chi Cảnh đáng chết."

Vân Sênh nói sơ lược chuyện con gái suýt nữa mất mạng.

Dạ Bắc Minh nghe xong, lập tức nổi giận.

"Hay cho tên Hề Cửu Dạ, năm đó ta nhịn hắn tạm thời, hắn lại thật sự muốn ức hiếp lên đầu ta. Không được, ta phải dẫn binh chinh phạt Bắc Chi Cảnh."

Khi vẫn chưa phải là Thần Tôn, ông có thể dùng sức mạnh của một mình ông tiêu diệt tộc trưởng Hề Tộc, tàn sát một nửa Hề Tộc.

Giờ đây, con gái ông ấy hết lần này đến lần khác bị ức hiếp, nỗi bực tức này ông ấy sao có thể nuốt trôi được.

"Khoan đã, Dạ Hồ Ly, Hề Cửu Dạ không phải như người cha lỗ mãng của hắn. Nay hắn lại là rể hiền của Thần Đế, chàng làm sao thảo phạt, lấy danh nghĩa gì thảo phạt. Chàng đừng quên, lúc đầu chúng ta vì Bát Hoang Cảnh mà bị ép ký thỏa thuận dừng chiến. Hiện giờ, thời gian hiệu lực chưa hết, nếu chàng dẫn binh chinh phạt thì há chẳng phải sẽ dẫn đến hai cảnh đại chiến.

Lúc đó, bên chịu thiệt vẫn là Bát Hoang Cảnh."

Vân Sênh tuy cũng rất hận đôi tiện nhân Hề Cửu Dạ và Lan Sở Sở, nhưng bà cũng rõ, trực tiếp dùng chiến tranh là không thể giải quyết được vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!