Tuy người từng trải như Vân Sênh ở Nhân Thần Ma Giới đều có thành tựu, nhưng sau khi nghe những việc Diệp Lăng Nguyệt trải qua cũng bất giác trầm mặc.
Một người hai hồn đối với người từ hiện đại xuyên không tới như Vân Sênh mà nói, cũng không phải hoàn toàn không thể chấp nhận.
Về mặt y học hiện đại, đó có thể nói là một loại biểu hiện của nhân cách phân liệt. Nhưng tình huống của Phụng Đế và Vu Trọng lại khác với nhân cách phân liệt thông thường. Huống hồ, một thân phận trong đó còn là Yêu Tổ.
Yêu Tổ Yêu giới, danh hiệu này dù là ở Thần giới cũng là hung danh hiển hách.
Trước đây, đại chiến của Thần giới và Yêu giới, một mình Yêu Tổ đã từng đơn thương độc mã trảm sát mấy vị Thần Tôn.
Tuy Dạ Bắc Minh lúc đó chưa tham chiến, nhưng Thần Yêu hai giới như nước với lửa thì đã có từ lâu.
Vân Sênh bất giác nhớ lại, lúc đầu khi Dạ Hồ Ly lần đầu nhìn thấy Phụng Đế thì mặt lộ vẻ khác lạ, có hơi phê bình úp mở.
Lúc đó còn cho rằng Dạ Hồ Ly chỉ là chê Phụng Đế không đủ cường tráng, không thể bảo vệ con gái bảo bối nhà mình, nhưng giờ nghĩ lại bà chỉ sợ Dạ Hồ Ly đã nhận ra.
Ôi, con gái nhà mình cũng thật là đường tình trắc trở, Vân Sênh than thở trong lòng.
So với Dạ Hồ Ly và bà ấy năm đó thì còn gập ghềnh hơn, trước khi tái sinh thì thích tên cặn bã Hề Cửu Dạ, hiện giờ lại là Yêu Tổ.
Nếu Yêu Tổ vẫn cứ thần hồn không toàn vẹn thì còn được, nhưng nếu thần hồn hắn hợp nhất thì đến lúc đó ắt hẳn phải thống nhất Yêu giới.
Vậy đến lúc đó, người của Yêu giới có chấp nhận một Yêu Hậu có huyết thống Thần tộc không?
Trong lòng Vân Sênh tâm trạng đầy phức tạp, hồi lâu sau mới than nhẹ một tiếng.
"Là phúc thì không phải họa, nếu hắn đã vì cứu con mà dùng thân mạo hiểm, bị phong ấn thảm hại thì về tình về lý con đều phải trả hắn một mạng. Nhưng Lăng Nguyệt, con nghe ta khuyên một câu, phàm việc gì cũng không thể cưỡng cầu, nhất là sau này phải ít tiếp xúc với người của Thần giới, đặc biệt là cái người tên Hề Cửu Dạ đó."
Lúc Vân Sênh nói thì để ý biểu cảm của Diệp Lăng Nguyệt.
Lúc Diệp Lăng Nguyệt nghe đến cái tên này, chỉ là hơi ngớ ra nhưng cũng không có lộ ra biểu cảm thừa khác.
"Đúng rồi, Vân thần y, tên Hề Cửu Dạ đó rốt cuộc là người nào?"
Thấy phản ứng của Diệp Lăng Nguyệt như thường, Vân Sênh thở phào. Bà ấy cũng nghĩ nhiều quá rồi, con gái đã không còn ký ức trước đây.
"Đó là tên tiểu nhân dã tâm lang sói nhưng thực lực không tồi, hơn nữa còn sở hữu thần thể trời ban rất đáng kinh ngạc, ngay cả ta và Dạ Hồ Ly cũng kiêng dè mấy phần."
Vân Sênh hừ một tiếng.
"Vâng, con sẽ lưu ý. Người cũng nhắc nhở phu quân nhà người cẩn thận một chút, tên Hề Cửu Dạ đó hình như đang âm thầm chiêu binh mãi mã, chuẩn bị đối phó với ai đó."
Diệp Lăng Nguyệt nhớ lại Thiên Canh Điện, còn cả những Thiên Canh Trúc suýt chút nữa bị luyện chế thành Diệt Thần Tiễn.
Trong mơ hồ, nàng cảm thấy Hề Cửu Dạ mưu đồ làm loạn, hơn nữa rất có thể có quan hệ với hai phu thê Vân Sênh.
"Ồ, thật sự có việc này ư? Ta sẽ nhắc nhở Dạ Hồ Ly. Đúng rồi, vừa nãy ta thấy con đang mặt ủ mày chau, nhớ tiểu nam nhân của con rồi phải không?"
Vân Sênh nhớ lại trước đó Diệp Lăng Nguyệt sau khi nói đến Đế Tân tái sinh, đã trở thành một đứa trẻ hồng hào non nớt, bản thân còn bị ép như làm mẹ vậy, nuôi nấng hắn hai năm.
Bộ dạng con gái vừa yêu vừa hận, khiến Vân Sênh không nén nỗi nhớ lại lúc vừa mới sinh hạ Dạ Lăng Nguyệt năm đó, con gái cũng là đứa trẻ hồng hào.
Chớp mắt thời gian thoi đưa, con gái hiện giờ lại đã trở thành con gái của người khác.
"Vân thần y, người đừng chọc con nữa, ai nhớ hắn chứ." Hai má Diệp Lăng Nguyệt ửng đỏ, trách một câu.
Không nói thì nàng thật sự có hơi nhớ Đế Tân rồi.
"Con trước đó không phải nói là con đã đến phủ thành chủ mà. Trong phủ thành chủ con đã gặp phải một chuyện lạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!