Edit & Dịch: Emily Ton.
Hỏa Vân Cự Ưng có kích thước rất lớn, hai cánh giống như những đám mây, nhanh chóng bay giữa không trung!
Nhiệt độ giữa không trung vốn rất thấp, hơn nữa góc cạnh của gió giống như lưỡi đao bằng băng đánh vào trên người Phượng Vũ...... đau đớn khiến nước mắt nàng gần như tràn ra.
Tuy nhiên, kiếp trước của nàng thân là kim bài đặc công, càng ở trong hiểm cảnh, nội tâm Phượng Vũ càng điềm tĩnh hơn.
Đầu óc thông minh tuyệt đỉnh của nàng nhanh chóng chuyển động, đôi mắt linh động quan sát bốn phía!
Tìm kiếm một đường sống trong chín đường chết, vốn là bản năng đặc công của các nàng!
Rất nhanh, đôi mắt lấp lánh như nước của Phượng Vũ chợt lóe!
Nàng nhìn thấy một vách đá trên đỉnh núi trước mắt, nhìn thấy một cành cây khô kéo dài ra ngoài!
Bộ não tinh vi của nàng nhanh chóng tính toán chính xác tốc độ của gió trong không trung, tốc độ bay của Hỏa Vân Cự Ưng, còn có khoảng cách và độ cao của vách đá, khả năng chịu lực của cành cây khô......
Cuối cùng, Phượng Vũ vui vẻ trong lòng!
Tất cả số liệu đều nằm trong giới hạn chấp nhận được!
Được cứu rồi!
Năm trăm mét......
Một trăm mét......
Năm mươi mét...... Nhanh, nhanh!
Đáy mắt Phượng Vũ vui mừng càng ngày càng mãnh liệt hơn, cảm giác hưng phấn khiến cả người nàng nóng lòng muốn thử!
Tới gần hơn, gần hơn, gần hơn......
Vẫn còn 30 mét cuối cùng, hai mươi mét......
Ngay thời điểm khi Phượng Vũ gần như buông tay và nhảy về phía vách núi, sau đó dự định lăn xuống ngọn núi, bắt lấy nhánh cây dày và rắn được kéo dài ra bên ngoài ——
Vút!
Ngay trước một giây trước khi Phượng Vũ buông tay!
Bang!
Một thanh kiếm điên cuồng truyền đến từ phía sau!
Bởi vì thanh kiếm này chính là Băng Sương, cả người Phượng Vũ đều bị đóng băng ở trên răng nanh Hỏa Vân Cự Ưng!
Phượng Vũ: "!!!"
Tại thời điểm này, độ cao của nàng cách mặt đất không đầy 50 mét, dựa vào thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng cùng với kỹ xảo của nàng, nàng tuyệt đối tin tưởng có thể an toàn rớt xuống mặt đất......
Tuy nhiên! Nàng không thể buông tay ra! Toàn thân nàng đều bị một đạo băng sương phong bế, đôi tay càng giống như bị người dùng keo cường lực dính ở trên răng nanh của Hỏa Vân Cự Ưng!
Trái tim Phượng Vũ thực sự đã tan vỡ!
Đây chính là những gì được gọi là "cơ hội chỉ gõ cửa một lần"*!
*Cơ bất khả thất, thời bất tái lai (): Cơ hội chỉ gõ cửa một lần. (Opportunity knocks but once)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!