Chương 50: Dám gọi ta ngự công tử

Hiện tại, chất lỏng của Tiên Linh Quả đang nằm trong tay nàng, Phượng Vũ chỉ cần chạy trốn là được rồi!

Nhưng Phong Tầm lại vì bảo vệ nàng, mà dùng hết sức lực nắm chặt tay nàng.

Phượng Vũ trong thời khắc này, dùng đôi mắt đen láy trong xanh như ngọc bích ấy, phức tạp nhìn Phong Tầm.

Chuyện đã đến nước này, nhưng Phong Tầm vẫn không hề hay biết, chất lỏng trong tiên linh quả đã bị nàng hút sạch hoàn toàn rồi.

Ngự Minh Dạ liên tiếp bị Quân Lâm Uyên đánh bại, ánh mắt hắn không

ngừng liếc về phía Phượng Vũ đang bị Phong Tầm nắm chặt tay kia, ngay

lập tức, sắc mặt hắn trở lên khó coi lạ thường.

Nha đầu thối này là người của hắn!

Phong Tầm lại dám kéo tay nàng!

Phản rồi!

Ngữ Minh Dạ ngay lập tức ra lệnh đại trưởng lão tới cứu hắn: "Mau tới đó!"

Đại trưởng lão nhìn thấy thiếu chủ bị Quân Lâm Uyên đánh, lắc đầu một cách bất lực, nhưng vẫn lao về phía Phong Tầm mà đánh!

Phong Tầm bị trưởng lão để ý khó bề bảo vệ Phượng Vũ được nữa!

"Chạy đi" Phong Tầm hướng về phía Phượng Vũ hét lớn!

Phượng Vũ dùng đôi mắt đầy mâu thuẫn nhìn Phong Tầm ….. trong toàn bộ

phái đoàn này, người mà nàng cảm thấy có lỗi nhất chính là Phong Tầm.

Đợi ta hồi phục công lực xong, ta nhất định sẽ đến đền đáp huynh,

Phượng Tầm ca ca. Phượng Vũ nắm chặt tay, ngay giây sau, thân hình nàng

lao đi nhanh như chớp.

Không ai bận tâm đến sự biến mất của Phượng Vũ, cho dù có chú ý, thì cũng không bận tâm đến nàng.

Phượng Vũ chạy hết đường này đến đường kia.

Mục đích của nàng là xuống núi, phải ngay lập tức xuống núi.

Chất lỏng trong Tiên Linh Quả, hiện tại đã không thể rút ra được rồi, tốc độ tiêu tán linh khí cực nhanh, sợ là không đợi được đến lúc xuống

núi, linh khí liền đã tiêu tán hết.

Nghĩ đến đây, Phượng Vũ chợt nảy ra một ý nghĩ, ngay lập tức phải bỏ

túi chất lỏng của tiên linh quả vào bình, đồng thời, khi dốc ngược trong túi tiếp nhận một chất nhầy như dầu của bát giác lô hội vậy.

Nhìn bề ngoài, chất lỏng trong bát giác lô hội cũng giống như chất

lỏng của tiên linh quả vậy, chất keo giống như canh, trong suốt rõ ràng.

Làm xong việc này, Phượng Vũ mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn vào chiếc bình sứ bạch ngọc chỉ bằng ngón tay cái trong tay, lần đầu tiên Phượng Vũ lộ ra điệu cười đầy bí ẩn, giữa lông mày tỏa ra một

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!