Chương 45: Đầu óc ngu si tứ chi phát triển

Ngự Minh Dạ trừng mắt nhìn Phượng Vũ: "Cái này, là, Vạn, Nghĩ, Xuyên, Thân, Phệ, Hồn, Đoạn, Cốt, Độc, Tâm, Hoàn!"

Phượng Vũ nhìn Ngự Minh Dạ như đang nhìn một tên ngốc.

Làm ơn đi, nàng thế nhưng lại là luyện dược sư đấy! Mặc dù không có

thi qua, nhưng thuật chế thuốc của nàng tại Quân Vũ Đế Quốc chẳng phải

cũng được xem như là xuất sắc nhất sao? Chẳng qua chỉ là một viên thuốc

trị liệu thông thường mà tên ngốc nhà ngươi dám nói với ta đó là Vạn

Nghĩ Xuyên Thân Phệ Hồn Đoạn Cốt Độc Tâm Hoàn sao?! Mà lại ngươi không

biết viên thuốc này là viên thuốc quý lưu truyền dân gian hay sao, một

viên thước quý như vậy mà tên ngốc nhà ngươi lại có được ư?

Cho nên, Phượng Vũ chỉ có thể im lặng, im lặng ngước đầu nhìn trời, bầu trời đầy sao cũng không thể hiểu thấu nỗi niềm của nàng.

Ngự Minh Dạ làm sao mà biết được vị cô nương trước mắt hắn ở trong

một gia tộc chế ra độc dược cơ chứ? Hắn ngồi xổm người xuống, tóm lấy

khuôn mặt, ra vẻ vô cùng nghiêm túc uy hiếp Phượng Vũ: "Ta hỏi ngươi một câu, có sợ hay không?!"

Phượng Vũ: "Sợ..." Sợ cái mặt như yêu quái của nhà ngươi đó

Ngự Minh Dạ nhìn gương mặt ngây ngốc đến hồ đồ của Phượng Cửu, nghĩ

rằng nàng đã bị hắn hù dọa làm cho hoảng sợ, cảm thấy vô cùng đắc ý!

"Ha ha ha ha ha ——"Ngự thiếu niên hai tay chống nạnh, dương dương tự

đắc ngẩng mất lên trời cười lớn: "Biết sợ là tốt! Cho nên, ngươi đừng

hòng nghĩ đến chuyện sẽ phản bội ta, bằng không, ngươi sẽ chết vì Vạn

Nghĩ Xuyên Thân Phệ Hồn Đoạn Cốt đấy!"

Phượng Vũ: "... ồ"

Ngự Minh Dạ kiêu ngạo đắc ý hừ một tiếng: " Sau khi quay lại hãy mau

lấy nguyên dịch từ trong Tiên Linh Quả đánh tráo với nọc độc ta vừa ném

cho ngươi, nếu không, hừ, đừng trách ta không nương tay!"

Phượng Vũ cắn răng, làm bộ khó xử: "Thế nhưng, Quân Lâm Uyên lúc nào

cũng để mắt đến Tiên Linh Quả, ta làm sao mới có thể tiếp cận nó được

đây?"

Ngự Minh Dạ trừng mắt nhìn Phượng Vũ, chỉ vào cái trán trơn bóng mịn

màng như ngọc của nàng nói: "Ngươi xem ta là người đã chết rồi hay sao?!"

Phượng Vũ lùi lại một bước: "Thế nhưng... Thế nhưng ngươi có thể

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!