Một đạo băng lãnh hàn xẹt qua, Ngự Minh Dạ lại đau khổ phát hiện ra hắn không cử động được.
Hắn còn chưa kịp tới thì Quân Lâm Uyên đã đến nơi và đoạt được Tiên
Linh Qủa còn hắn thì lại đang bị mắc kẹt không thoát ra được.
Giờ phút này Ngự Minh Dạ cảm thấy gần như suy sụp.
Tại sao lại có thể như vậy!
Tại sao lại có thể sát hại hắn.
Hơn nữa là thân thể hắn không thể cử động được nhưng ngay cả đến âm
thanh cũng không thể phát ra được, tại sao lại làm cho hắn trở lên thê
thảm như vậy cơ chứ.
Càng thảm hại hơn đó chính là Bích U Thánh Mãng đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Thân Hình tráng kiện uốn lượn mà xuống, lưỡi rắn đang hoạt động quanh cổ hắn.
Cũng may là hắn đưa tới ba vị trưởng lão phản ứng nhanh nhẹn, bọn họ
phóng lên tận trời, tập trung lực để thu hút cửu chuyển Bích U Thánh
Mãng, sau đó đưa nó rời đi....
Xem ra Ngự Minh Dạ không xong rồi.
Trên thực tế, người thiếu niên này, một khi gặp Quân Lâm Uyên đều biến thành kẻ thê thảm nhất thế gian.
Thời điểm mà Quân Lâm Uyên mượn vách đất dùng lực, vật mà hắn đạp vào đó chính là đầu của Ngự Minh Dạ.
Hơn nữa là lại còn đạp tới hai lần.
Càng làm cho hắn tức hộc máu đó là Quân Lâm Uyên còn không nhớ tên của hắn.
Quân, Lâm, Uyên, cư, nhiên, lại, không, nhớ, tên, của, hắn.
Đả kích quá lớn, hắn tức đến kém chút hộc máu.
" Ta là Ngự Minh Dạ, a a a.
Trong bóng đêm mờ mịt Ngự Minh Dạ khôi phục lại được một chút sức lực, ánh mắt hướng về phía bọn người Quân Lâm Uyên quan sát.
Thế nhưng trả lời hắn chẳng có ai ngoài tiếng sàn sạt phong thanh.
" Ngươi dẫm lên người ta a a a!"
Ngự Minh Dạ tức đến mức kém chút thổ huyết.
Đã dẫm lên người hắn lại còn dám phủ nhận, thật đúng là tức chết, tức chết, tức chết ta mà.
Tức giận quá đi.
Có đượcTiên Linh Qủa hay không có được Tiên Linh Qủa kì thực Ngự Minh Dạ cũng không quá để ý, hắn xuất hiện ở đây là muốn gây chiến với Quân
Lâm Uyên, bởi vì Quân Lâm Uyên muốn lấy được Tiên Linh Qủa, cho nên mục
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!