Tiên Linh Qủa đã ở ngay trước mắt rồi, điều mà
Phượng Vũ lo sợ không phải là Quân Lâm Uyên không lấy được Tiên Linh Qủa mà nàng đó chính lo lắng nếu mà Quân Lâm Uyên lấy được nó thì nàng làm
sao mới có thể lấy Tiên Linh Quả từ chỗ hắn đây.
Phượng Vũ đè nén lại tâm trạng kích động tự, nhủ phải nhanh nghĩ vách để có thể lấy lại Tiên Linh Quả.
Nhưng lúc này Quân Lâm Uyển đã xông tới vách đỉnh núi,
Vách núi này mang nét đặc trưng riêng, từ gốc đến ngọn một đường đều là dây leo trải rộng, cành là um tùm, trải đều đi tất cả.
Trong bóng tối, Quân Lâm Uyển mượn vào vách đá lồi trên núi, thân hình xoay tròn, hướng theo đỉnh núi mà nhảy vọt lên.
Ngay tại thời điểm mà hắn nhảy lên đã mượn lực của vách đá lồi ra đó, thì từ miệng vách đá phát ra tiêng kêu thảm thiết.
Nhưng Quân Lâm Uyển cũng chẳng sợ sệt gì cái thứ âm thanh này, mà mạnh mẽ vọt lên trên đỉnh núi.
Phong Tầm ở ngay sau Quân Lâm Uyển, nên đã nhìn rõ tất cả, hắn chú ý
đến tiếng kêu thảm thiết đó, nên khi bay lên đỉnh núi hắn ta nghi hoặc
nói với Quân Lâm Uyển: "Vừa rồi hình như huynh giẫm lên người khác rồi
hay sao đó."
"Không phải" Quân Lâm Uyển giọng điệu khinh thường.
Lúc này mọi sự tập trung của hắn đều đặt vào cái gốc Tiên Linh Qủa trước mắt.
Đã thấy ánh trăng xuyên thấu qua các tầng mây dày đặc như nước chảy
nghiêng mà xuống, Tiên Linh hoa giống như đóa bạch ngọc lan dưới ánh
trang hiền hòa từ từ nở rộ, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có có thể thấy được để kết xuất Tiên Linh Qủa.
Tiên Linh quả trắng sáng như ngọc, óng ánh long lanh, khiến người ta phải nín thở để ngắm nhìn nó.
Cái thứ linh khí kia làm cho con người ta thấy mỗi cái lông chân cũng vì nó mà nở rộ.
Xung quanh Tiên Linh Qủa là một đầu trong suốt như ngọc xà bì.
"Cái xà bì này —— đây là xà bì của Bích U Thánh Mãng, hơn nữa nhìn
màu sắc, cũng đã thay đổi chín phần... thật đáng sợ, nếu như chúng ta
chính diện đối đầu... Quân lão đại, huynh có chắc không?"
Phong Tầm đã quên sạch sự việc dẫm lên người khác trước đó, hiện tại
trong mắt hắn chỉ là xà bì thánh khiết như ngọc cửu của Bích U Thánh
Mãng.
Quân Lâm Uyên khuôn mặt lạnh tanh với đôi mày kiếm: "Lưỡng Bại Câu Thương"
" Haha" Phong Tầm ưỡn ngực: " May mà có Quân lão đại khống chế được
Ngự Minh Dạ, để người của hắn đem cửa chuyển Bích U Thánh Mãng đi, chứ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!