Chương 25: Không từ hôn?!

Phong Tầm miệng không ngừng nói, hắn vừa chăm sóc

Phượng Vũ, vừa tào lao nói: "Lúc ấy Phượng Vũ đã thích Quân lão đại rồi, có một lần còn cố ý chờ ở cửa học viện đế quốc, chờ chúng ta đi ra, sau đó nàng mới ngập ngừng e thẹn xấu hổ bước đến, đưa khối Tam Sinh Thạch

rồi chạy, ha ha ha —— "

Phượng Vũ: "..." Hiểu lầm! Hiểu lầm lớn rồi!

Chuyện đưa Tam Sinh Thạch là không sai, khi ấy là nàng giúp Triều Ca

cô nương tặng hắn, nàng cũng đã nói rõ như vậy, tại sao lại bị cho rằng

là nàng tặng?

Chẳng lẽ bởi vì lúc ấy Phong Tầm cùng đám người kia cười to quá, tiếng cười át mất lời nói của nàng?

Hơn nữa, nàng nào có ngập ngừng e thẹn xấu hổ đâu cơ chứ? Lúc ấy nàng không ngừng luyện tập Phượng Hoàng vũ bộ do mỹ nhân sư phụ dạy, hai

chân đều là vết thương, sao có thể đi nhanh được?

Phong Tầm vừa cười vừa nói, cúi đầu xuống lại phát hiện Phượng Vũ

đang cau mày nắm chặt nắm đấm, hết sức hiếu kỳ: "Tiểu nha đầu, sao ngươi căng thẳng thế? Có phải ngươi yêu Quân lão đại của chúng ta rồi, nên

mới ghen đúng không? Ngươi yên tâm, Quân lão đại và Phượng Vũ đã từ hôn, hiện tại bọn họ không còn quan hệ gì nữa rồi."

Phượng Vũ suýt chút nữa bị sặc nước miếng!

Quân Lâm Uyên? Làm ơn, cái tên này xin đừng nhắc đến có được không?

Phượng Vũ vội vàng xua tay:"Không có không có, ta sẽ không thích Quân lão đạị của các người đâu, tuyệt đối sẽ không —— bịch —— " Phượng Vũ

vội vã giải thích, tay khua mạnh quá khiến những chiếc ly hổ phachs trên bàn ăn đế cao bị bàn tay thon thả của nàng làm đổ, Phượng Vũ vội vàng

đưa tay đỡ, kết quả cái trán bịch một tiếng đập vào góc bàn, vì quá đau

nước mắt nàng trong nháy mắt tuôn ra ——

Sự việc xảy ra quá nhanh... Nhanh tới mức tất cả mọi người đều phản ứng không kịp.

Phong Tầm: "..."

Huyền Dịch: "..."

Mộc Dao: "..."

Quân Lâm Uyên ngẩng đầu, gương mặt tuấn tú thâm thúy, ánh mắt của hắn tĩnh mịch nhìn Phượng Vũ một chút, bạc tình bạc nghĩa khẽ mở môi:

"Không hề từ hôn."

Trong lúc nhất thời, mọi người còn không có kịp phản ứng, bỗng nhiên, Phong Tầm vỗ mạnh một cái xuống bàn, hắn trừng mắt nhìn Quân Lâm Uyên:

"Quân lão đại, ngươi mới vừa nói cái gì? Không từ hôn?! Ngươi và Phượng Vũ không từ hôn?!"

Quân Lâm Uyên ừ một tiếng.

"Không thể như thế được!" Phong Tầm kích động, "Sao lại không từ hôn? Lúc ấy chẳng phải các ngươi từ hôn sao?"

"Chưa ký tên." Con ngươi Quân Lâm Uyên thanh tịnh như nước, đáy mắt thâm thúy, thanh âm thanh nhạt như nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!