Phượng Vũ âm thầm liếc mắt.
Thời điểm nàng xuyên không từ thế kỷ 21 tới đây, liền biến thành một
đứa trẻ, khi mới ba tuổi liền có cơ duyên vào Long Phượng Linh giới biết đến sự tồn tại của mỹ nhân sư phụ, lúc tám tuổi lại bị Tả Thanh Vân âm
thầm bố trí mai phục sau lưng nàng, Phượng Hoàng Chân Huyết bị phế, bị
gia tộc đẩy về quê cũ ở Bắc Cảnh Thành, cho tới bây giờ nàng đã mười ba
tuổi.
Trong năm năm từ năm ba tuổi đến năm tám tuổi, trong mắt người khác nàng luôn là thiên tài.
Linh Sư từ cấp một đến cấp chín, rất nhiều người cuối cùng cả đời đều bị kẹt tại cảnh giới này của Linh Sư, khó mà tăng lên được.
Nhưng hiện tại, Tả Thanh Loan tuổi còn nhỏ đã vượt qua Linh Sư tiến
vào Linh Tông Cảnh, đồng thời tại Linh Tông Cảnh đã tu luyện đến bậc rất cao.
Mà Phượng Vũ... Hiện tại ngay cả Linh Sư cấp 1 cũng còn không có.
Nghĩ đến đây, Phượng Vũ đã cảm thấy các món mỹ vị đang ăn cũng chẳng còn chút mùi vị gì nữa.
"Lúc ấy ngươi cũng đánh không lại nàng ấy." Phong Tầm giễu cợt nhìn
Huyền Dịch: "Ta nhớ năm đó ngươi thua Phượng Tiểu Ngũ, cả ngày mặt mày
sa sầm không vui, mỗi ngày đều vác kiếm chạy tới chỗ nàng chặn cửa đòi
quyết chiến, kết quả nàng lạnh lùng với ngươi, vì căn bản không nhớ rõ
ngươi, còn hỏi ngươi là ai, tới đây làm gì? Ha ha ha ha ha —— "
Huyền Dịch im lặng nhìn Phong Tầm một chút, quay mặt qua chỗ khác, hắn có thể không nói chuyện này nữa được không?
Hai mắt Phượng Vũ mở to nhìn Huyền Dịch, năm đó có chuyện này sao? Tại sao nàng không có chút ấn tượng nào?
Nhưng cũng không loại trừ khả năng này, bởi vì khi đó nàng rất bận,
ngoại trừ nhiệm vụ tu luyện thông thường, nàng còn phải học rất nhiều
thứ. Minh văn, linh trận, điêu khắc, hội họa, âm luật, ngôn ngữ, lịch
sử, địa lý... Còn có kho tàng khổng lồ khó hiểu về y thuật, yêu cầu của
mỹ nhân sư phụ lại hà khắc đòi hỏi sự hoàn mỹ... Năm đó nàng còn là một
nữ nhân nhỏ tuổi mà mỗi ngày đều phải làm việc liên tục không ngừng nghỉ suốt ngày đêm, thời gian học từ sáng sớm cho tới tối muộn ——
Thời gian đó quả thật là phải dậy sớm hơn cả gà trống, ngủ muộn hơn
heo, cả ngày bận rộn, mệt đến mức chỉ cần ngả đầu xuống là ngủ.
Cũng may kiếp trước nàng là vương bài đặc công, cho dù nghị lực hay
sự nhẫn nại đều được rèn luyện nhờ trải qua chiến hỏa, nếu không, còn
nhỏ như vậy sẽ không thể chống đỡ nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!