"Đúng vậy! Sư tỷ của ta Tả Thanh Loan, hiện tại rất lợi hại!" Hai mắt Mộc Dao tiên tử sáng lên, mang theo tia đắc ý,
"Người tám tuổi đã đến Bích Lạc cung, chín tuổi liền tiến vào Linh Sư
bảng, mười tuổi cầm Linh Sư bảng thứ nhất; mười một tuổi tiến vào Linh
Tông bảng, mười hai tuổi cầm Linh Tông bảng đệ tam; hiện tại đã mười ba
tuổi, cung chủ chúng ta nói, Đại sư tỷ rất có có thể ở năm nay bắt được
Linh Tông bảng thứ nhất!"
"Ô, cái này đúng là khó lường, ngược lại cũng chẳng kém cạnh chúng
ta." Phong Tầm tán thưởng nói, "Thật là hậu sinh khả úy a, xem ra chúng
ta phải cố gắng, kẻo có ngày bị hậu bối vượt mặt."
Mộc Dao tiên tử đắc ý chống cằm: "Sư phụ ta nói, Tả sư tỷ là đồ đệ có tài năng nhất mà ông đã từng thu nhận, lão gia còn thường xuyên cảm
thán, thật may năm đó người mà ông thu nhận là Tả sư tỷ, mà không phải
là một người khác."
"Một người khác?" Phong Tầm tò mò, "Ai vậy?"
Mộc dao tiên tử cười nhạo một tiếng: "Còn có thể là ai nữa? Phượng Vũ Bái, chính là tiểu thư thiên tài Đế Đô năm đó, hiện tại cũng chỉ là phế vật của Bắc Cảnh Thành mà thôi."
Huyền Dịch nhíu mày nhìn Mộc Dao tiên tử một cái.
Mộc Dao tiên tử vừa cười vừa hỏi: "Ta lúc nhỏ không sống ở Đế Đô nên
không biết, nhưng các người chẳng phải từ nhỏ đến lến đều ở Đế Đô sao?
Chẳng lẽ năm đó các người không quen biết Phượng Vũ?"
"Như thế nào gọi là không biết?" Phong tầm tức giận nói, " Lại nói
tiếp, năm đó tiểu nha đầu Phượng Vũ...... Nhan sắc của nàng là đẹp
nhất, còn tuổi nhỏ đã được gọi là mỹ nhân, kia dung nhan đẹp đến mức
giống như tinh điêu ngọc mài vậy, da nàng nõn nà, sương phơi nắng tuyết, rất đẹp! Làm cho người ta hận không thể cướp về nhà sủng ái!"
Một bên Phượng Vũ đang vùi đầu, yên lặng và cơm vào miệng. Nàng cái
gì cũng chưa nghe thấy...... Cái gì cũng nghe không nghe.....
Ai mà chẳng nói xấu sau lưng người khác? Ai mà chẳng bị người khác
nói xấu sau lưng? Nhưng là các người, đối với đương sự mặt bát quái là
nàng, như vậy thật sự đại trượng phu sao?
Cũng may dung nhân hiện tại của nàng giống như các cô gái bình thường khác, nếu không thì...... Ai.
Phượng Vũ có ý đồ lảng sang chuyện khác: "Món chân nai nướng này rất
thơm a mùi vị quả không tồi, Phong quản gia đích quả là có tay nghề, các người mau nếm thử đi?" Sau đó xin đừng nói về bản cô nương nữa có được
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!