Chương 20: Giản, trực, nhưng, tiếu!

Phong Tầm quay đầu gọi: "Phong quản gia, Phong quản gia."

Phong quản gia từ nhỏ đã chăm sóc người tiền nhiệm * * * của Quân Lâm Uyên, từ khi Quân Lâm Uyên sinh ra bà liền đảm nhiệm chức Đại Tổng

Quản, luôn luôn bên cạnh chăm sóc hắn, thế nên đối với Phong Tầm, bà

cũng hiểu rất rõ.

Không ai có thể biết được tu vi của Phong quản gia ra sao, vì từ trước đến nay bà chưa từng động thủ.

Không có ai dám trêu chọc bà vì những người đã từng trêu chọc bà đều đã chết.

Phong quản gia chầm chậm bước tới, trên tay là chậu nước ấm cùng với thuốc trị thương.

Máu khô kết dính chặt vào với giày, rất khó có thể tháo giày ra khỏi

chân, nếu như không cắt rách thì vết thương sẽ ngày càng trở lên nghiêm

trọng.

Phong Tầm ngay từ đầu đã muốn cắt bỏ đôi giày này nhưng Phượng Vũ kiên quyết không chịu.

Thế nên hắn chỉ có thể rót nước nóng vào đôi giày nhỏ của Phượng Vũ,

thời điểm hắn rót nước nóng vào, hắn rõ ràng cảm nhận được Phượng Vũ hơi chau mày.

"Không đau không đau, một lúc sẽ tốt hơn, nhưng nếu như vết thương

của ngươi không được xử lí tốt thì ngày mai chân ngươi khó có thể đi lại bình thường được", Phong Tầm giống như một người anh trai khuyên nhủ

nàng.

Để cho nước ấm ngấm vào, Phong Tầm mới từ từ rút chân của nàng ra

khỏi đôi giày nhưng vì vết thương đã làm chân sưng lên, khó có thể rút

ra được.

Thời điểm đôi giày rút ra khỏi chân, tất cả mọi người có mặt ở đó đều khiếp sợ.

Bàn chân, máu chảy đầm đìa lại còn sưng tấy. Nhìn qua thật khiến người ta... giật mình hoảng hốt.

Phong Tầm lúc đó nhìn thấy mà đau lòng chết đi được.

Huyền Dịch nhíu mày nói: "Với tình trạng này, ngày mai làm sao mà tiếp tục lên đường tiếp được, hay là để nàng ta lại nhé.

Giờ là lúc nào mà hắn có thể nói những lời như vậy. Phong Tầm quay đầu lại lườm Huyền Dịch:"Huyền tiểu nhị "

"Làm sao?"

"Nhấc tay phải của ngươi lên, sờ vào lương tâm của ngươi đi, sau đó trả lời ta nó có đau không?"

Huyền Dịch: " Ta chẳng muốn nói chuyện với ngươi nữa, ta đi săn đây. "

Từ đầu đến cuối, Quân Lâm Uyên ngoại trừ nhìn liếc nhìn Phượng Vũ

nhiều hơn một chút, cau mày nhiều hơn một chút ra, thì chẳng hề biểu lộ

bất kì biểu cảm dư thừa nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!