Chương 12: Bản năng của đặc công

Edit & Dịch: Emily Ton.

Hỏa Vân Cự Ưng tức giận kêu oa oa: "Đó không phải do ta thấy đầu óc ngươi cũng không tệ lắm sao? Ta ăn ngươi không phải đầu óc cũng sẽ phát triển hơn sao? Bằng không, nếu ngươi vô dụng giống như lúc trước, ta sẽ nguyện ý ăn ngươi sao? Gầy như một đống xương cốt, ta còn sợ thương tổn tới răng của mình!"

Phượng Vũ hít sâu một hơi.

Nhưng vẫn rất tức giận, nàng hừ một tiếng: "Vậy ngươi hãy chờ bị Quân Lâm Uyên đánh chết đi! Ta không bồi ngươi chơi nữa!"

Phượng Vũ ngay từ đầu đã tính toán con đường chạy trốn, quyết định nơi mình sẽ đặt chân đến!

Vừa rồi nàng cố ý cãi nhau với Hỏa Vân Cự Ưng, vì muốn dẫn dắt rời đi lực chú ý của nó!

Đúng lúc này, Phượng Vũ quay đầu lại và nhìn xung quanh.

Nàng nhìn thấy vị thiếu niên mặc áo choàng đen, mắt đen nghiêm nghị lạnh băng, trên mặt tràn ngập sát khí!

Hắn điểm nhẹ mũi chân, thân hình mảnh mai nhanh nhẹn nhảy lên cao, đột nhiên lướt qua không trung!

Tru Thiên kiếm bay xuống!

Sát ý lạnh băng tràn ra sát bừa bãi, thổi quét tiếp cận, thẳng tắp bổ về phía đôi cánh khổng lồ có thể che lấp cả dãy núi của Hỏa Vân Cự Ưng!

Phượng Vũ biết, lúc này, con manh xuẩn Hỏa Vân Cự Ưng này sẽ xong đời.

Năm trăm mét......

Ba trăm mét......

Một trăm mét......

Tuy nhiên, giờ phút này khoảng cách giữa Phượng Vũ cao ngất trong mây đã không xa với thác nước nơi vách đá!

Sau khi nàng tính toán độ cao tới mặt đất lần nữa, tốc độ và hướng gió giữa không trung, tốc độ hạ xuống và các yếu tố liên quan khác. Cuối cùng Phượng Vũ phun ra khỏi lồng ngực một ngụm trọc khí, thân hình nhảy vọt lên, lật người một cái nhào lộn và phóng về phía thác nước nơi vách đá!

Trước khi lật người nhào lộn, lướt qua trước mắt Hỏa Vân Cự Ưng, Phượng Vũ còn có lòng nhàn nhã vẫy vẫy tay về phía nó.

Hỏa Vân Cự Ưng sửng sốt.

Ngay khi Phượng Vũ thả người hết sức nhảy xuống!

Tru Thiên kiếm của Quân Lâm Uyên đã chém xuống từ trên trời!

Thân hình khổng lồ như ngọn núi của Hỏa Vân Cự Ưng, cánh treo trên những đám mây trực tiếp bị chặt đứt!

"Ngao!!!"

Bộ mặt Hỏa Vân Cự Ưng thống khổ dữ tợn, ngửa mặt lên trời rít gào thê lương!

Huyết nhục của nó bay tứ tung, máu tươi vẩy ra! Thân thể cao lớn kịch liệt kích động ở giữa không trung, không ngừng run rẩy!

Quân Lâm Uyên nhìn thấy một bóng người nhảy lên và lăn ra từ lỗ tai bên phải của Hỏa Vân Cự Ưng, rơi thẳng xuống dưới.

Bất quá là kẻ râu ria, hắn không thèm quan tâm tới sống chết của người đó.

Ngay thời điểm hắn chuyển ánh mắt, nơi khoé mắt lại thoáng nhìn thân thể nhẹ nhàng nhanh nhẹn, hai tay ôm đầu ôm chân, cuộn tròn thân thể giống như một quả bóng ——

Sau đó, lấy tư thế nghiêng một góc để lăn vào thác nước trên vách đá, sự tiếp xúc này đã làm giảm đi một phần lực tác động.

Ngay sau đó, thân thể cuộn tròn như quả bóng hướng xuống dưới với sự trợ giúp của lực trút xuống từ thác nước!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!