Chương 1: Thiếu nữ thiên tài bị vứt bỏ (1)

Edit & Dịch: Emily Ton.

Đế quốc Quân Võ, đế đô.

Tả Thanh Vân và Phượng Vũ chỉ vừa mới tám tuổi.

Phốc ——

Tả Thanh Vân đẩy mạnh thanh kiếm màu tím lạnh lẽo trong tay vào giữa hai hàng lông mày của Phượng Vũ!

Một giọt máu phượng hoàng chân huyết đúng màu hổ phách bị mũi kiếm lấy ra, lơ lửng ở giữa không trung.

Tay trái Tả Thanh Vân vươn ra, lập tức chộp lấy giọt máu màu hổ phách vào trong tay, phụt một tiếng, trực tiếp nổ tung!

Tay đầy máu tươi, nhưng trên mặt Tả Thanh Vân lại nở một nụ cười lạnh lùng quỷ dị.

Nhìn tiểu nữ hài thống khổ đến nỗi cuộn tròn nằm trên mặt đất, Tả Thanh Vân cười lạnh một tiếng:

"Phượng Vũ! Trên thế giới này, chỉ có một người có được phượng hoàng chân huyết! Nếu đã có ta, vì sao còn xuất hiện thêm một người là ngươi?!"

"Ai muốn cùng ngươi xưng đế song hoàng? Ngươi có tư cách gì để so sánh với ta?!"

"Ngươi đã sớm đính hôn thì như thế nào? Vị trí Thái tử phi sẽ là của ta, Quân Lâm Uyên cũng sẽ là của ta!"

"Chủ nhân Bích Lạc Cung thật sự là ngươi? Ha ha, hiện tại ngươi đã là phế vật! Thần nữ Bích Lạc Cung chỉ có thể là ta! Cho nên, ngươi hãy đi chết đi!"

Thanh kiếm màu tím lạnh trong tay Tả Thanh Vân trực tiếp đâm vào trái tim Phượng Vũ!

Đôi tay Phượng Vũ nắm chặt thanh kiếm lạnh màu tím, bị lưỡi kiếm cắt vào lòng bàn tay, máu tươi ào ạt chảy ra, nhưng nàng phảng phất như không cảm giác được đau đớn.

Nơi khoảng giữa hai hàng lông mày, linh khí không ngừng phân tán, một thân tu vi có thể được xem là thiên tài, đang biến mất với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Tu vi được xưng là thiên tài của nàng đang bị phế bỏ, bởi vì sự biến mất của phượng hoàng chân huyết!

Cặp mắt đen tối và sâu thẳm của Phượng Vũ gắt gao nhìn chằm chằm Tả Thanh Vân!

"Đi chết đi!" Tả Thanh Vân nháy mắt dùng sức, thanh kiếm lạnh màu tím đâm vào trái tim Phượng Vũ, phụt một tiếng, lực xuyên qua, máu đỏ tươi phun ra như sương mù, phun lên khuôn mặt Tả Thanh Vân.

Khuôn mặt Tả Thanh Vân đẫm máu tươi cười quỷ dị: "Từ nay về sau, tên của ta là Tả Thanh Loan! Thanh Loan Phượng Hỏa, vua của muôn loài chim. Ta, Tả Thanh Loan, mới là chân mệnh phượng hoàng duy nhất của đế quốc Quân Võ!"

Phượng Vũ rơi xuống mặt đất, con ngươi vốn rõ ràng dần dần trở nên mơ hồ. Nàng nhìn thấy gia chủ Tả gia bảo hộ Tả Thanh Vân càng lúc càng xa. Nàng cảm giác được ý thức của mình càng ngày càng mơ hồ. Nàng ý thức được sinh mệnh của mình đang dần dần mất đi......

Tả Thanh Vân, ngươi thừa dịp sư phụ mỹ nhân nhà ta đang ngưng tụ chân thân, hủy đi phượng hoàng chân huyết của ta. Chờ sư phụ ta ra ngoài, cả nhà ngươi, toàn tộc ngươi, thậm chí toàn bộ quân võ đại lục, có thể thừa nhận nổi lửa giận của hắn hay sao?!

Sư phụ không phải là người, càng chuẩn xác mà nói, đó là một linh hồn bám vào chiếc nhẫn Long Phượng Linh Giới của nàng.

Người ta nói rằng luân hồi quyết định vận mệnh, có một người cha tốt là điều tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì.

Phượng Vũ tỏ vẻ đắc ý, tuy rằng nàng chưa từng gặp cha mình trước đây, nhưng nàng có một sư phụ mỹ nhân lợi hại nhất toàn đại lục!

Nàng còn nhớ rõ, lần đầu tiên kích hoạt chiếc nhẫn Long Phượng Linh Giới, sư phụ mỹ nhân đã từ từ xuất hiện từ không gian linh giới.

Năm đó nàng ba tuổi, ngây thơ tinh khiết ngước lên nhìn thiếu niên bạch y xuất trần: "Ngài...... rất lợi hại sao?"

Hai tay sư phụ mỹ nhân bắt chéo ở phía sau, không chút để ý nói: "Có thể chấp nhận được, ta đã từng là chúa tể của đại lục này."

Mấy năm nay, sư phụ mỹ nhân luôn ở trạng thái linh hồn, rốt cuộc ngưng tụ ra phượng hoàng thần huyết, sau đó chuẩn bị luyện chế ra chân thân. Bằng cách đó, linh hồn hắn sẽ không cần phải sống ở bên trong nhẫn Long Phượng Linh Giới.

Đó có phải là ảo giác xuất hiện trước khi chết hay không? Mí mắt Phượng Vũ càng ngày càng nặng, phảng phất thấy được vị bạch y trắng hơn tuyết, cơ thể duyên dáng, sư phụ mỹ nhân giống như một vị thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!