5.
Khi ta lao về đến Tống phủ, trong tay đã nắm chặt một thang thuốc đã sắc sẵn.
Kiếp trước, ta từng hầu bệnh bên giường phụ thân, rõ ràng biết vết tên của người không chỉ vì bị trúng độc, mà còn bởi đầu tên cắm trúng chỗ hiểm—lệch tim hai tấc, là nơi nguy hiểm nhất.
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage Họa Âm Ký để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Khi ấy, trong đầu ta từng loé lên phương thuốc giải độc nhưng ta không dám dùng lên phụ thân.
Chỉ cần mỗi lần muốn cứu người, trong đầu ta lại hiện lên hơn trăm gương mặt méo mó vì đau đớn của trận dịch làng chài.
Ta hoảng sợ, áy náy, tự trách bản thân và quyết định rút lui.
Nhưng hiện tại, ta biết rõ, mọi tội nghiệt đó vốn không phải ta gánh.
Vậy nên lần này, ta lao thẳng vào phòng bệnh của phụ thân, không chút do dự, định đổ cả bát thuốc mình sắc vào miệng người!
Trong phòng, các vị tộc trưởng nhà họ Tống vây kín xung quanh.
Thấy ta định ra tay cứu chữa, ai nấy đều biến sắc:
"Tam cô nương, cô định làm gì đấy? Muốn hại c.h.ế. c phụ thân mình à?!"
Đúng lúc ấy, trưởng tỷ cũng vừa về tới cửa phủ. Mọi người lập tức như thấy cứu tinh:
"Mau để đại cô nương vào! Đuổi tam cô nương ra ngoài! Cô ấy chỉ biết gây chuyện thôi!"
Các ngự y cũng vội vã chạy đến đón:
"Tống thần y đến rồi! Có nàng, lão tướng quân sẽ được cứu sống!"
Trưởng tỷ vừa bước vào phòng đã đưa tay định giật lấy chén thuốc:
"Tam muội, muội quên rồi sao? muội đã từng gây ra bao cái c.h.ế. c bằng tay nghề vụng về của mình! Giờ lại dám lấy mạng phụ thân ra làm trò đùa sao? Đơn thuốc này là gì? Có phải lại giống năm xưa, kê sai khiến người ta mất mạng không?!"
Giọng nàng rành rọt, vẻ mặt đầy chính nghĩa.
Nhiều năm qua, đến chính nàng cũng tin vào lời dối trá đó.
Thang thuốc này chỉ sắc được đúng một bát, ta nhất định không thể để nàng đoạt mất.
Ta thậm chí nghi ngờ, như kiếp trước, nàng muốn để phụ thân c.h.ế. c để tiện vu tội sau này.
Thế nên ta lớn tiếng:
"Tỷ tỷ! Tay tỷ vừa bị người mắc bệnh hoa liễu cào rách! Toàn thân dính đầy thứ dơ bẩn, chi bằng đi rửa sạch sẽ rồi hãy vào đây!"
"Gì cơ?! Đại cô nương liên quan đến bệnh hoa liễu ư?!"
Đám tộc trưởng, ngự y đang vây quanh trưởng tỷ bỗng tản ra như ong vỡ tổ.
Trưởng tỷ nghiến răng:
"Ta không bị thương! Tam muội bịa chuyện vu khống ta!"
Ta liền quát:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!