-Thiên Tỉ con ra đây với mẹ
- Dịch mama vẫy anh lại
Anh đi lại gần chỗ nó đứng, đồi diện với Nguyễn mama và nó. Đúng là Thiên Tỉ có khác, chiều cao hình như là có xu hướng tăng thì phải. Đứng cao hơn nó một cái đầu. Dịch mama giới thiệu
-Thiên Tỉ, đây là Nguyễn Phu nhân, vợ của Nguyễn Chủ Tịch, đối tác làm ăn quan trọng của nhà ta, còn đây là con của Phu Nhân, con cứ gọi bé là Thiên Nhi nha con, còn chào Phu nhân đi
- Dịch mama
Tất nhiên Dịch mama nói như thế là phải rồi. Từ mấy đời trước, nhà anh và nhà nó đã cùng hợp tác với nhau, và cho đến đời này cũng như vậy, hai gia tộc vẫn hợp tác làm ăn với nhau và trở thành hai gia tộc phát triển hùng mạnh nhất thế giới, không có sự xuất hiện của bất cứ một thế lực xấu nào có thế ngăn cản được. Thậm chí đến đời này, hai gia tộc qua lại làm ăn có vẻ thân thiết hơn cả mấy đời trước
-Dạ, con chào Nguyễn Phu nhân – Anh chào Nguyễn mama
-Cô chào con, cô đã nghe mẹ con kể về con nhiều rồi nhưng chưa được gặp, hôm nay mới có dịp thật là quý hóa quá, à con hơn Nhi Nhi một tuổi phải không
- Nguyễn mama rất tự nhiên
-Dạ
- Anh lễ phép
Nói chuyện với Nguyễn mama xong, anh quay sang chào nó
-Chào cậu – Anh nói bằng cái giọng cao lãnh
-À, à … ừ … ờ … c … chà … chào … c … cậu …
- Nó lúng túng, hiện tại nó đang rất khó xử
Nguyễn mama thấy thế, nhìn thấy thái độ bất bình thường của nó liền nói lảng sang chuyện khác để giải cứu nó
-À, Dịch Phu nhân, chị đừng có gọi tôi là Nguyễn Phu nhân nữa, tôi không quen đâu, chị cứ gọi tôi là Khả Phương là được rồi
- Nguyễn mama
-Ai lại làm như thế, như vậy thật không phải phép, hay là tôi gọi chị là chị Nguyễn được không, rồi chị gọi tôi cũng như thế nhé
- Dịch mama
-Được rồi chị Dịch – Nguyễn mama cười, trong khi đó, tay của Nguyễn mama và Dịch mama từ nãy đến giờ vẫn chưa buông tay nhau ra
Nói chuyện được một lúc, Dịch mama hình như là sực nhớ ra là còn chuyện gì đó muốn nói với Nguyễn mama mà không tài nào nhớ ra nổi là chuyện gì. Ngẫm nghĩ một lúc lâu, Dịch mama có vẻ như đã nhớ ra, quay sang nói với Nguyễn mama
-Chị Nguyễn, tối nay chị đến nhà tôi dùng bữa tối nhé, lâu lắm chúng ta mới có dịch cùng nhau ăn tối, à bé Thiên Nhi, con nhớ sang đấy, không được tìm lí do nghe chưa
- Dịch mama nói như vậy vì ngày trước có Nguyễn mama nói là nó rất ngại khi đến những nơi lạ hoặc là mấy bữa tiệc tùng
Dịch mama tuôn ra một tràng rồi nháy mắt với Nguyễn mama một cái. Nó biết trước kiểu gì sang nhà anh ăn tối cũng phải đối diện với anh nên mặt nó đỏ nay lại càng đỏ hơn. Còn anh trái ngược hoàn toàn với nó, anh không có một biểu hiện cảm xúc gì trên khuôn mặt đẹp và hoàn mỹ như tượng của mình. Chỉ thay vào đó là khuôn mặt lạnh như băng. Tất cả mọi người im lặng, chẳng ai nói với ai lời nào, chỉ riêng Dịch mama và Nguyễn mama tay vẫn đang nắm chặt lấy tay.
Một lúc sau Nguyễn mama lên tiếng
-Chị Dịch à, nhà chị ở đâu vậy
- Nguyễn mama
-Nhà tôi ở đây
- Dịch mâm vừa nói, vừa chỉ tay vào ngôi nhà mà tất cả mọi người đang đứng trước cổng. Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, thật không thể tin nổi, hóa ra hai gia đình là hàng xóm của nhau
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!