Chương 23: Tình Huống Khó Đỡ - Sự Quan Tâm Dễ Thương

Sáng hôm sau

Khi anh đang ngủ ở phòng đọc sách thì thức dậy, như một thói quen ngày nào anh cũng dậy vào giờ này nên có lẽ nó thành thói quen. Nghĩ tới chuyện tối hôm qua, anh bất giác mỉm cười. Hai đồng điếu xuất hiện như làm bừng tỉnh ngày mới. Anh đi về phòng mình, đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, trên chiếc giường rộng kia, người con gái đang nhắm mắt có đôi lông mi cong vút đang cuộn tròn trong chăn ngủ. Anh không đánh thức nó dậy vì biết tối hôm qua nó ngủ muộn, cả anh cũng vậy mà.

Anh khẽ đi về phía tủ để đồ, lấy bộ đồng phục học sinh bước vào phòng tắm

ÀO … ÀO … ÀO

Tiếng nước tuôn xối xả từ trong nhà tắm vọng ra làm nó giật mình, lim dim mở mắt ra rồi sau đó nhắm mắt lại và ngủ tiếp. Nó đúng là sâu ngủ chính hiệu. Một lúc sau, anh đi ra với bộ đồng phục học sinh trên người. Áo trắng đúng chuẩn soái ca a

. Anh đi ra khỏi phòng

CẠNH

Tiếng anh đóng cửa làm nó tỉnh ngủ luôn. Lần này là nó thức dậy thật. Nó đứng dậy, đưa đôi chân ra để xỏ vào đôi dép, nó nhìn mấy vết thương trên chân mà không khỏi khóc ròng. Nhưng nó cảm thấy chân nó không còn đau nữa. Chắc là vì đêm qua anh đưa thuốc cho nó uống. Nó vào nhà tắm VSCN rồi đi ra. Nó vừa mới ra đến cửa thì gặp anh cũng từ phòng đọc sách đi ra, khoác chiếc balo bên một vai.

Nó thoáng đỏ mặt vì trên người nó bây giờ là bộ váy ngủ

-Cậu dậy rồi à, chân cậu đỡ chưa – Anh lên tiếng hỏi khi thấy nó từ cửa đi ra

-Ừm, cảm ơn cậu, tớ khỏe rồi, ơ, nhưng, giờ này cô với bác đã dậy chưa vậy – Nó ngó nghiêng nhìn xuống dưới

Trời ạ, đứng từ tầng 3 thì làm sao nhìn xuống mãi tầng 1 được. Bộ nó nhìn xuyên thấu hả. Nó đúng là cực ngốc mà

-Chắc dậy rồi – Anh

-HẢAAAAAAAAAAAAA, DẬY … DẬY … DẬY RỒI SAO. GIỜ PHẢI LÀM SAO – Nó hét lên, lúng túng đi đi đi lại

-Thì giờ đi xuống nhà chào ba mẹ tôi chứ sao – Anh nói rồi bước xuống nhà

Anh đi ở trước, nó lẽo đẽo theo sau, y như người đi hành khất vậy. Xuống đến phòng khánh, cả gia đình anh náo loạn vì tiếng hét của Nam Nam

-AAAAAAAAAAAAAAAAAA, CHỊ NHI, SAO CHỊ LẠI Ở ĐÂY – Nam Nam

Nghe câu Nam Nam hét, Dịch baba giật mình bỏ tờ báo xuống ngước mắt lên nhìn. Dịch mama chạy từ bếp ra phòng khách xem. Quản gia thì đơ toàn tập

-Ơ, ơ, con … con xin lỗi vì đã làm phiền ra đình – Nó hoảng

-Tiểu Nhi, sao con lại đi từ trên lầu 3 xuống vậy, không lẽ …….. – Dịch mama nói giữa chừng rồi nhìn Dịch baba với ánh mắt "Không lẽ tụi nó ………"

Dịch baba như hiểu được ánh mắt của Dịch mama khẽ cười nhìn nó. Nó như hiểu được câu nói của Dịch mama, vội xua tay giải thích hết mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Dịch mama và Dịch baba nghe. Nghe xong, Dịch mama ánh mắt buồn thiu

-Vậy con có sao không Tiểu Nhi – Dịch baba quan tâm

-Dạ, con hết sao rồi – Nó cười

Trong đầu của Dịch mama đang lởn vởn suy nghĩ: "Vậy là tụi nó chưa có gì với nhau hết hả, chán quá"

-Thôi, Tiểu Nhi, chân con đã như vậy rồi, để ta gọi điện cho giúp việc nhà bên ấy mang đồ sang cho con, với lại thông báo với ba mẹ con là con đang ở đây cho họ đỡ lo, ở lại ăn sáng với nhà cô nhé, rồi đi học với Thiên Tỉ luôn – Dịch mama

-Dạ, thôi ạ, con làm phiền gia đình quá, con xin phép – Nó toan đi thì Dịch mama giữ nó lại

-Không sao đâu, ở lại ăn cùng cho vui – Dịch mama mắt long lanh nhìn nó

Nó nhìn anh

-Thôi, vậy cũng được ạ

- Nó bất lực ngồi xuống ghế sofa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!