Sau khi gia đình nó tạm biệt gia đình anh thì nó cũng xin phép Nguyễn baba và Nguyễn mama lên phòng. Nó mở cửa phòng, ném luôn cái túi xách lên giường rồi ngả người theo phương tự do. Nó không hiểu sao lại nghĩ đến anh
- nghĩ về một chàng trai tuy lạnh lùng nhưng cũng rất ấm áp. Nó lắc lắc đầu xua tan đi ý nghĩ, tay vỗ vỗ nhẹ vào mặt mình rồi đi vào thay đồ
Một lúc sau
Nằm trên giường mà nó không tài nào ngủ được. Thâm tâm nó luôn bảo ngủ đi nhưng ý thức nó hình như là không muốn nó ngủ nên nó cứ thức. Chợt, nó ngồi dậy, bật cây đèn ngủ lên rồi, cầm điện thoại, bật đèn lên đi ra đồng cỏ. Không hiểu sao nó lại muốn đi ra đấy. Đẩy nhẹ cánh cửa cố để nó không phát ra tiếng động, một chân vừa mới đặt ra đến nó thì nó đã bị giật mình bởi một bóng người đang ngồi dựa ở gốc cây phong đỏ. Là anh
- Dịch Dương Thiên Tỉ. May làm sao, nhờ có ánh trăng nên nó thấy rõ được anh.
Khuôn mặt đang ngửa lên, tai đeo headphone, ánh trăng soi rọi vào khuôn mặt thanh tú của anh, như tạc vào từng đường nét hoàn mĩ ấy. Nó nhìn xuống mấy cây cỏ bốn lá, người ta nói đấy là cỏ may mắn, có phải bởi vì như vậy mà nó gặp được anh không? Nó không nói gì, im lặng, ngồi ngắm anh
Tại chỗ anh
Anh đưa tay vào điện thoại, lướt lướt. Ấn nhanh vào danh bạ, anh tìm số điện thoại mà anh định xóa 2 năm về trước, nhưng rồi anh lại lưu lại, như muốn giữ mãi một kỉ niệm thật đẹp với người ấy
-LỤC GIA TUỆ, ANH NHỚ EM, ANH NHỚ EM RẤT NHIỀU
- Anh chợt hét lên, hình như một giọt nước mắt nào đó, vô tình chảy xuống má anh
Tiếng hét của anh làm nó giật mình. Lại là cô gái ấy sao. Nhìn cách anh nói chuyện với cô ấy dù đã mất làm cho nó hiểu, chắc là anh yêu cô ấy nhiều lắm. Phải rồi, cô gái ấy thật may mắn
Nó quên là mình đang ngắm trộm anh, hạ cánh tay chống xuống cỏ. Tiếng động phát ra
-Ai đó?
- Anh nhìn về phía phát ra tiếng động
-Là tớ
- Nó đi đến chỗ anh
-Giờ này cậu ra đây làm gì
- Anh lau ngay giọt nước mắt đi, cố không cho nó nhìn thấy
-Cũng như cậu thôi, tớ không ngủ được
- Nó
Anh quay đi, không nói gì. Khoảng không gian rơi vào im lặng. Không ai nói với ai câu nói. Mỗi người đang theo đuổi một suy nghĩ riêng. Bỗng nhiên, tay anh không cầm chắc điện thoại làm nó rơi, theo phản xạ tự nhiên, nó nhặt lên, và cũng đúng lúc đó anh cũng đưa tay nhặt lên. Tay anh nắm phải tay nó, tay nó cầm điện thoại của anh. Bỗng chốc cả hai người giật mình, anh là nó lại quay sang nhìn nhau.
Nó đỏ mặt quay đi chỗ khác, mặt anh cũng đỏ không kém, may cho hai người là trời tối nên không ai nhìn rõ được khuôn mặt của đối phương. Anh vội thả tay nó ra, nó chần chừ một hồi lâu rồi với tay qua đưa điện thoại ngay trước mặt anh
-Của cậu này
- Nó nói mà mặt vẫn đang quay về phía ngược lại
-Cảm ơn, thôi tôi đi về đây, cậu cũng về đi, kẻo trời sương xuống, tạm biệt
- Anh nhận lấy điện thoại của mình từ tay nó, đứng dậy về, nó vẫn còn đơ một lúc. Gì, anh đang quan tâm tới nó sao, người ta bảo, Dịch Dương Thiên Tỉ của TFBOYS lạnh lùng, ừ, có lạnh lùng thật nhưng thật ra anh rất ấm ấp, quan tâm tới người khác
Nó cũng đi về luôn, lại một ngày dài của nó đã trải qua ở Bắc Kinh như vậy đấy, được gặp thần tượng của mình, rồi phát hiện nhà mình ở kế nhà anh, nó vui lắm chứ. Nhưng khi nghĩ về cô g ái mang tên Lục Gia Tuệ là nó lại buồn
Nó tự nhủ mình phải đi ngủ sớm. Ngày mai sẽ là một ngày cực kì dài đối với nó. Mai nó phải đến trường
6 giờ sáng hôm sau
Rengggggggggggggggggggg
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!