Chương 10: Gặp Lại Nam Nam

6 giờ 30 tối ngày hôm đó

Nó đang ngủ ngon lành thì Nguyễn mama vào đánh thức nó dậy. Lay hoài mà nó không chịu ngồi dậy, Nguyễn mama đi xuống dưới nhà, lấy cái chảo và cái môi múc canh mang lên phòng nó. Đầu tiên, Nguyễn mama lấy cái điều khiển tắt máy lạnh đi, rồi đóng hết cứ sổ lại. Tiếp theo sau đó là lấy cái chăn quấn thật chặt quanh người nó. Cảm giác nóng nực đã bắt đầu lan tỏa.

Nguyễn mama mới bắt đầu cầm cái chảo và môi đưa đến gần tai nó và bắt đâu

CHENG ... BỤP ... CHENG ... CHENG ... CHENG ... XOẢNG

-Bớ người ta, cháy nhà rồi bà con ơi, bớ người ta

- Nguyễn mama hét ra vẻ thảm thiết lắm, tạo một hiện trường giả thật là hoàn hảo

Nghe tiếng hét cháy nhà và cộng thêm cái cảm giác nóng, nó nghĩ rằng đang cháy nhà thật. Nó vội bật dậy thật nhanh, tung chăn lên, phi ra khỏi phòng ngay lập tức. Sau khi chạy ra khỏi phòng, nó chẳng thấy cháy nhà đâu mà thay vào đó là tiếng cười khoái chí của Nguyễn mama ở trong. Nó đi vào, thấy Nguyễn mama đang một tay đang cầm chảo, còn tay kia đang ôm bụng để cười

-Mẹ, sao mẹ lại dọa con

- Nó giận dỗi, đi vào định leo lên giường ngủ tiếp

-Ha ha, mắc cười quá, tại mẹ kêu hoài mà con có chịu dậy đâu, nên phải làm như vậy thôi, mà con đi vào thay quần áo và trang điểm đi, để còn đi sang nhà bác Dịch ăn tối nữa chứ

- Nguyễn mama vừa cười vừa nói

-Mẹ đi xuống nhà đi, con thay đồ xong xuống liền

- Nó ra tủ, lấy bộ quần áo đi thay

Nguyễn mama xuống nhà, ngồi nói chuyện với Nguyễn baba, ngồi chưa kịp ấm chỗ thì nó đi xuống. Trời ơi, đi sang nhà anh đi ăn tối mà cứ làm như đi đánh nhau không bằng ý. Nó diện áo ba lỗ, ở ngoài khoác thêm một cái áo ngang lưng, mặc quần jeans cào tơi bời ở hai ống quần. Mái thóc dài, đen nhánh, mượt như thác nước của nó được nó búi cao lên thể hiện sự năng động. Kết hợp cùng với bộ trang phục kiểu "ăn chơi" đó là đôi giày màu trắng. Trông nó cực kỳ giống mấy tên xã hội đen đi đòi nợ ý.

Vừa mới xuống đến nhà, Nguyễn baba và Nguyễn mama đã trố bốn con mắt ra nhìn nó, xong rồi lại quay sang nhìn nhau. Trên đầu của nhị vị phụ huynh này đang lởn vởn mấy cột khói. Gì chứ, hôm nay Nguyễn baba diện vest, còn Nguyễn mama thì diện bộ váy xếp ly nhẹ, dù tuổi Nguyễn mama đã nhiều nhưng cái sự tươi trẻ của tuổi thanh xuân, vẫn làm cho Nguyễn mama nhìn như mấy cô gái chưa có chồng vậy. Hai người ăn mặc rất là lịch sự, thế mà nó dám ăn mặc như vậy sao. Thật là không ra gì mà

-NGUYỄN HOÀNG THIÊN NHI, CON ĂN MẶC KIỂU GÌ THẾ HẢ, SANG NHÀ NGƯỜI TA ĂN TỐI MÀ CỨ NHƯ LÀ ĐI ĐÁNH NHAU VẬY HẢ, LÊN THAY BỘ KHÁC NGAY CHO MẸ

- Nguyễn mama hét lên, trong bán kính 10m, xung quanh, cây cối đổ tùm lum, chim chóc bay toán loạn. bê tông nứt toạc hết, sự công phá của Nguyễn mama thật là quá ghê gớm

-Mẹ à, mặc kiểu gì chẳng được ạ, như thế này nó mới cá tính

- Nó chống chế, tìm lí do

-Không nói nhiều nữa, lên thay bộ khác cho mẹ, con gái gì mà như con trai, năng với chẳng động, nếu Thiên Tỉ mà thấy con ăn mặc như thế này chắc là nó khiếp vía luôn quá

- Nguyễn mama vừa nói, vừa lôi nó lên phòng thay bộ khác

Lên đến phòng, nó ngồi im ở bàn trang điểm còn Nguyễn mama đi lấy bộ quần áo khác cho nó thay. Nguyễn mama chọn cho nó bộ trang phục kết hợp. Nó mặc chiếc áo sơ mi xăn tay, được cách điệu ở cổ áo, đi kèm với áo trắng là chiếc váy mà hồng xếp ly cao trên đầu gối. Vì Nguyễn mama là nhà thiết kế nổi tiếng Trần Mai Khả Phương nên mấy việc này Nguyễn mama chỉ búng tay một cái là xong ngay. Còn tóc của nó, bà bắt nó phải để xõa, sau đó kẹp thêm cho nó chiếc kẹp tóc màu xanh, có hình cỏ bốn lá.

Điểm đặc biệt của chiếc kẹp tóc này là do chính tay của Nguyễn mama thiết kế riêng cho nó, vì vậy, đây là chiếc kẹp tóc có một không hai mà bao nhiêu người muốn có cũng không được. Chính tâm của bông cỏ bốn lá là một viên ngọc trai chính hiệu, được làm bóng lên. Mái tóc của nó màu đen nhánh, vậy nên, khi cài kẹp tóc lên thì không còn gì để ý kiến. Trên cả tuyệt vời. Xong xuôi, Nguyễn mama chọn cho nó đôi giày cao gót cũng màu hồng luôn rồi cả gia đình nó đi sang nhà anh

Sang đến nhà anh, sau khi nhấn chuông xong, quản gia ra mở cổng cho gia đình nó rồi cung kính chào

-Dạ, xin chào Nguyễn Chủ tịch, Nguyễn Phu nhân và Tiểu thư ạ, xin mời mọi người vào nhà, Dịch Chủ tịch và Phu nhân đang đợi mọi người đấy ạ

- Quản gia

-Con cảm ơn bác

- Nó cúi đầu xuống rồi mở một nụ cười tươi nhất có thế

Trong đâu của bà Quản gia đang có một suy nghĩ: "Thiên Nhi Tiểu thư quả thật là rất dễ thương". Quản gia biết tên nó là do Dịch mama có kể cho bà ấy nghe nên bà ấy biết

Vừa mới đi vào trong, Dịch baba và Dịch mama đã ra đón cả gia đình nó. Cặp Nguyễn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!