Sau khi tụi hắn hát xong một bài liền tặng các fan một bài nữa vì đã cất công tới đây nên làm fan cảm động ra nước mắt.
: Wān yán de yántú yīlù qūzhé yǒu shíhòu xiāngxìn de wèibì kāihuā jiē guǒ : Xiǎolù páng duījī tài duō yè luò fēng chuī dòng nǐ hé wǒ shèng xià shāqiū huāngmò : Xiǎoshēng de chàngzhe wǒmen de gē gēcí xiàng běn xiǎoshuō miǎoxiǎo dào shīcuò bù chóuchàng yījiù ānránwúyàng yījiù rén lái rén wǎng shàngtái yòu sànchǎng : Wǒ zěnme biàn zhèyàng biàn dé zhèyàng juéjiàng : Měi yībù dì dìfāng měi yí zhàn dōu bù huì wàng : Wǔtái shàng yuǎn yuǎn de guāng luò zài wǒ de jiānbǎng :
Xiǎngqǐ dì yī cì nàgè múyàng wǒ zěnme biàn zhèyàng biàn dé zhèyàng fēngkuáng yòng zhè cànlàn shíguāng zhànfàng bù Yīyàng de guāng jiùsuàn hēiyè tài màncháng fēngjǐng quán bèi zhēdǎng : táitóu jiù yǒu yīpiàn xīngguāng . Xuánzhuǎnzhe gùshì lǐ de fēngchē shuí zǒng rènxìng de shuō yǒu tài duō kùnhuò : Lǎo dìfāng yījiù ānránwúyàng yījiù rén lái rén wǎng xiàng cóngqián yīyàng : Wǒ zěnme biàn zhèyàng biàn dé zhèyàng juéjiàng : Měi yībù dì dìfāng měi yí zhàn dōu bù huì wàng : Wǔtái shàng yuǎn yuǎn de guāng luò zài wǒ de jiānbǎng : Xiǎngqǐ dì yī cì nàgè múyàng wǒ zěnme biàn zhèyàng biàn dé zhèyàng fēngkuáng yòng zhè cànlàn shíguāng zhànfàng bù yīyàng de guāng jiùsuàn hēiyè tài màncháng fēngjǐng quán bèi zhēdǎng táitóu jiù yǒu yīpiàn xīngguāng ... Jìjié yīcì yīcì gēngdié guòwǎng yě zài yībù yībù shíxiàn yuànwàng wǒ yào ràng quán shìjiè jì zhù wǒ de múyàng : Wǒ zěnme biàn zhèyàng biàn dé zhèyàng fēngkuáng : Yòng zhè cànlàn shíguāng zhànfàng bù yīyàng de guāng jiùsuàn hēiyè tài màncháng fēngjǐng quán bèi zhēdǎng : Táitóu jiù yǒu yīpiàn xīngguāng : Wǒ zěnme huì biàn chéng zhèyàng
còn đây là phần dịch tiếng việt
Vương Nguyên : Men theo một đường ngoằn nghoèo uốn lượn
Có đôi khi tin tưởng không phải là đã đem lại thành quả tươi sáng
Thiên Tỉ : Đường nhỏ bên cạnh chồng chất nhiều lắm lá cây bị lãng quên
Gió thổi lay động tớ cùng cậu, chỉ còn lại một mảnh hoang mạc cồn cát
Vương Tuấn Khải : Nhỏ giọng mà hát lên ca khúc của chúng ta
Lời bài hát tựa như cuốn tiểu thuyết nhỏ bé đã đánh mất
Không nhiễm phiền muộn mà vẫn bình yên như vậy
Vẫn có người đến người dời sân khấu này rồi tan biến
Vương Nguyên : Tớ làm thế nào mà lại quật cường đến vậy
Vương Tuấn Khải : Mỗi lần đến một nơi, mỗi lần dừng lại đều sẽ không quên
Thiên Tỉ : Ánh sáng sân khấu ở rất xa đậu xuống vai tớ
Hợp xướng : Nhớ tới dáng hình chính mình những buổi đầu
Tớ làm thế nào lại trở nên điên cuồng đến vậy
Thời gian rực rỡ lúc này không hề giống với thứ ánh sáng ấy
Dù cho đêm tối dài đằng đẵng, phong cảnh đều bị lấp hết
Vương Nguyên : Ngẩng đầu lên chợt thấy một ngôi sao
Vương Nguyên : Trở lại với câu chuyện cối xay gió quê hương
Ai đó đã nói tự do cũng có nhiều lắm khó khăn
Thiên Tỉ : chốn cũ vẫn cứ bình yên vô sự
Vẫn người đến người đi như trước
Vương Tuấn Khải : tớ sao có thể trở nên điên cuồng như vậy
Vương Nguyên : mỗi lần đến một nơi, mỗi một lần dừng lại đều sẽ không quên
Thiên Tỉ : ánh sáng sân khấu ở rất xa đậu xuống vai tớ
Hợp xướng : : Nhớ tới dáng hình chính mình những buổi đầu
Tớ làm thế nào lại trở nên điên cuồng đến vậy
Thời gian rực rỡ lúc này không hề giống với thứ ánh sáng ấy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!