Chương 1: Quá Khứ Đau Thương

10 năm trướcNó(băng) đang chơi ở sau nhà bỗng nghe tiếng *loãng xoãng*

Ba nó: Cô nghĩ cô là ai mà lên tiếng hả

Mẹ nó : sao lại không tôi là vợ anh đương nhiên phải lên tiếng chứ . Ai cho phép anh mang con đàn bà bẩn thỉu vô nhà tôi chứ

Ba nó: hừ, cô gan lắm dám lớn tiếng chửi vào mặt tôi cô nghĩ cô không có lỗi à

Mẹ nó: lỗi gì chứ

Ba nó: còn không bít à. Cô sinh ra đứa cục nợ này vừa xấu lại không có tài chứ tôi đã bảo đi phẩu thuật thẩm mỹ mà cô không chịu giờ đây đi vào công ty làm ai ai cũng sĩ nhuc tôi là có đứa con gái xấu xí , gừ sao mà chịu nỗi giờ tôi phải ra ngoài kiếm một nhỏ để đẻ con cho tôi chứ cô nhìn đi con cô có đẹp hơn con gái tôi không hả

Mẹ nó : hừ anh chỉ đáng giá vẻ bề ngoài mà kết luận nhìn nó kìa còn nhỏ mà đánh 1ký phấn trên mặt

Ba nó: cô dám *vung tay*

Ả nói ngon ngọt : anh đừng đánh chi cho nó bẩn tay đưa giấy ly hôn cho ả hồ ly không biết đều kí (không biết ai là hồ ly mà nói người ta) đi để rồi hai chúng ta rồi cùng con gái này sống chung hạnh phúc bên nhau mà.

Nó : nghe thấy mà ghê làm tôi nổi hết da gà, bà là ai mà dám nói mẹ tôi là hồ ly nhìn lại bản thân bà xem không bằng một góc của mẹ tôi nữa là.

Ba nó: mày vừa nói cái gì *vung tay*

Nó *chặn tay* lại nói với 1000 âm độ C : ông nghĩ tát tôi nữa sao nằm mơ đi, tôi đây hết sức chịu đựng rồi đó, ông mà còn làm gì mẹ tôi nữa tôi ko tha cho ông đâu.

Con ả: Hừ, mày coi lại mày đi đã xấu còn bày đặt lên tiếng

Ả : Con nói đúng rồi đó, đã xấu còn không biết điều, hai mẹ con cô ta y chang nhau.

Nó đang tức giận nghe 2 mẹ con ả nói

thì tức giận thêm nữa, nói 1000000 âm độ C: Hai mẹ con bà im đi, cóc ghẻ mà bày đặt thiên nga à, mơ giữa ban ngày à, đã quyết rũ chồng người ta mà còn bày đặt lên tiếng, con bà dạy không xong còn bày đặt dạy đời tôi, bà chỉ là gái *** thôi, chắc con bà sau này nối nghiệp của bà nhỉ

Ả *quay sang ba nó*nói : Anh à anh xem con gái cô ta kìa nó dám dạy đời em kìa anh*khóc* (T/g: giới thiệu các bạn đây là màn kịch có mang tên NƯỚC MẮT CÁ SẤU,đ/g: hahahahahaha,ả: tụi bây im đi,t.g+đ/g: bà mới im á không cho lên truyện nữa giờ, ả im lặng trong sự tức giận)

Ba nó: mày nói hay lắm, đợi xong vụ này để coi hai mẹ con cô còn vênh váo không

Nó: tôi mới là người nói câu đó

Ba nó: hừ*quay sang mẹ nó*bà kí đi xong rồi lên lầu dọn đồ rồi cút ra khỏi đây

Mẹ nó ký luôn rồi lên phòng dọn dẹp đồ của bà và nó, dắt tay con ra khỏi nhà , chưa bước ra khỏi cửa thì nghe giọng ả

Ả : đi bình an vui vẻ nha nhớ đừng có quay lại nữa

Nó nói với giọng bắc cực: có cho vàng tôi cũng không quay lại ngôi nhà bẩn thỉu đó đâu hừ

Ả ta và con ả nghe lạnh sống lưng(đây có thể nói vì sao nó lại lạnh. lùng từ nhỏ vậy vì 3 nguyên nhân đó là theo di truyền, chuyện như trên với 1 chuyện nữa mấy chap sau mình sẽ giới thiệu )

Sau khi ra khỏi nhà ba nó thì hai mẹ con nó đi lên máy bay đặt vé lên trung quốc

1 tiếng sau

XIN QUÝ KHÁCH TỪ VIỆT NAM ĐẾN TRÙNG KHÁNH THÌ XIN BƯỚC XUỐNG, tiếng cô nhân viên(vì chưa từng lên máy bay nên mọi ng thông cảm)

Hai mẹ con nó vừa bước xuống thì thấy chiếc xe hơi vừa mới ra mắt. Từ trông xe một phụ nữ bước ra

Mẹ Khải&Nguyên: Ôi nhớ bồ quá đi(à từ đây nói tíêng trung quốc nha xin đừng thắc mắc)

Mẹ nó: bồ khỏe không

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!