Chương 17: , 20

Ni hao, hôm nay trường Nick cho nghỉ nên Nick ngoi lên đây viết chap cho mấy bạn đọc nè, thấy Nick siêng chưa? mừ thoi mặc kệ chuyện đóa sang 1 bên đuê. Nick thấy dạo này truyện này hơi bị mí bạn đọc giả cho ăn bơ gòi đó nha. Mặc dù truyện này ít có người ủng hộ, Nick với Ice vẫn luôn luôn ủng hộ truyện này . Theo như Ice nói là truyện này sắp kết gòi phải hơm? Nhưng không đâu còn dài dài lắm, cho mí bạn đọc mỏi luôn.

Haizz hôm nay con Ý Thị Tưởng nó đi đâu ròi ấy nhể, sao không nghĩ ra được chữ nào hết trơn dậy nè.

Phần nhảm lảng xẹt kết thúc------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Chị... chị Y Nguyệt, tỉnh lại đi chị, chị ơi !!!!

- Nhược Phong hoảng hốt lay Y Nguyệt

Vừa lúc đó, Ly Tâm cũng chạy vào bệnh viện khi nghe tin Y Nguyệt và kì như bị đụng xe.

- Anh... Nhược Phong, chị nguyệt với chị Như đâu rồi hả???

- Ly Tâm hớt ha hớt hải hỏi

- Em tới rồi hả?

- Nhược phong nhìn Ly tâm hỏi

- Dạ, mà chị Y nguyệt làm sao vậy nè, còn chị Như đâu anh...???

- Ly Tâm nhìn Y Nguyệt đang nằm dưới sàn hỏi

- Chị ấy bị kích động quá mới xỉu, còn..... còn Kì... Như.... cậu ấ......y..............

- Nói tới Kì Như , Nhược phong bỗng ấp úng

- CHỊ.... NHƯ CHỊ Ấ....... Y LÀM SAO, GIỜ CHỊ ẤY ĐÂU RỒI ? HẢ?

- ly Tâm thấy nhươc Phong ấp úng đâm ra lo lắng

- Kì .... Như....* hic *... cậu... ấy .... chết .... rồi

- Nhược phong cố gắng rặng từng chữ để nói, hai hàng nước mắt đã bắt đầu ứa ra

- Anh,.... anh nói.. cái gì. Kì Như... ch.. ị ấy..... chết..... rồi

- ly tâm đờ người khi nghe nhược Phong nói

- Phải...... Kì Như.... bỏ chúng ta đi rồi

- Nhược phong lấy hết can đảm để nói ra câu này

- KHÔNG!!!!!!! CHỊ ........................................

- Ly tâm đau đớn

- Ly Tâm em bình tĩnh, điều cần nhất bây giờ là chúng ta phải bình tĩnh, không thể để mình rơi vào tình trạng đau khổ được, Y nguyệt sẽ biết làm sao đây

- Nhược Phong an ủi Ly Tâm nhưng trong anh rất đau đớn, anh chỉ cố tỏ ra bình tĩnh để không ai phải lo lắng cho mình thôi

- Đúng, em phải bình tĩnh. Em phụ anh đưa chị Y Nguyệt lên giường bệnh

- ly tâm gạt đi giọt nước mắt đỡ Y Nguyệt dậy

- Được

- nhược Phong cũng đỡ theo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!