Chương 16: (Vô Đề)

Hiiiiii, mọi người, lâu òi Nick hơm có viết truyện nữa, toàn nhờ Ice viết ròi đọc nhưng hôm nay có hứng nên xin Ice cho viết chương. Hic lâu lâu ta mới có cảm xúc 1 lần thoi đó , mọi người nhớ ủng hộ nha...........

Kết thúc phần lảm nhảm------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trở về thực tại. Trong phòng bệnh , Nhược Phong sững sờ , đau đớn đầy tuyệt vọng khi nhìn người con gái được cứu không ai khác là Y Nguyệt, không phải Kì Như. Người con gái mà cậu đã trót yêu nhưng không dám nói. Giờ thì không kịp nữa rồi, những lời yêu thương mà cậu hằng muốn nói cho ai kia giờ chỉ còn là giấc mơ. Có nói, có hét lớn như nào chăng nữa thì cô ấy cũng không nghe thấy, không mỉm cười mà gật đầu đồng ý lời tỏ tình của cậu hay cũng có thể từ chối nhưng như thế còn đỡ hơn là cô ấy không nói gì cứ lặng im. Nhược Phong đứng im bất động từng giọt nước mắt cứ thể rơi, rơi nhiều lắm. Cậu chạy tới bên Kì như , hét thật lớn trong nỗi đau đang giằn xé trong tim

- KÌ NHƯ............................

- Nhược Phong hét như chưa bao giờ được hét

- Kì như tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mà, xin cậu đấy, cho dù cậu có bắt tớ làm gì đi nữa thì tớ cũng chịu. Chỉ cần cậu tỉnh lại, tớ xin cậu, mở mắt ra đi mà , đừng ngủ nữa như thế

-không vui đâu

- Nhược Phong vô thức cứ lay người Kì Như mong cô có thể nói gì với cậu ấy

Cậu úp mặt xuống người Kì Như, khóc lớn. Chắc chưa bao giờ cậu đau như lần này, cũng phải mất đi người mình yêu thương nhất thì làm sao mà không đau, làm sao mà vui cho được. Tâm trí cậu hiện đang hỗn loạn, không suy nghĩ cũng không có bất cứ cảm giác gì, cậu cứ như thế , cứ khóc, khóc và chỉ khóc thôi. Giờ thì cậu đã hiểu tại sao khi Khải với Băng mất nhau lại đau khổ như vậy.

Hiểu được nỗi đau khi mất người mình yêu cũng khiến cậu ngẫm ra nhiều điều" khi yêu một ai đó mà không dám nói ra, đợi đến khi mất người ấy mới đau đớn, mới than khóc thì có làm được gì". Nhược Phong không trách người khiến kì Như ra nông nỗi này, chỉ trách cậu quá nhát gan, quá vô dụng để rồi phải chịu sự hối hận vô bề. Thế là từ nay không còn ai mắng cậu, chửi cậu, sai cậu làm việc gì cả. cậu cũng không phải bận rộn vì làm việc cho cô, không phải cãi nhau tay đôi với cô. Nhưng cậu sẽ không còn thấy những khoảnh khắc đáng yêu của cô, những tiếng khóc, cả tiếng nói cười khi cô buồn cũng như khi cô vui vẻ. Vả lại cậu không còn được lần nào rung động trước người con gái đáng yêu như kì Như. Cậu cứ khóc cho vơi nỗi lòng

Bên chiếc giường bệnh bên cạnh , Y nguyệt dường như đã tỉnh, cô nghe tiếng khóc cả tiếng nấc của Nhược Phong. Đôi mắt dần hé mở, giọng từ từ cất lên yếu ớt.

- Nhươc.... Phong

- Y Nguyệt gọi nhỏ

- Chị...

- nhược Phong chợt tỉnh

- Có... chuyện gì thế???

- Y nguyệt hỏi

- Chị ơi, kì Như... Kì Như cậu ấy......

- Nhược Phong ấp úng

- kì Như ... kì Như em ấy ra sao EM NÓI CHỊ NGHE, NHANH!!!!!!!

- Y Nguyệt lo lắng

- KÌ NHƯ CHẾT RỒI

- Nhược Phong cố gắng hét thật to để che những giọt nước mắt

- Em nói sao? kì Như em ấy.... KHÔNG THỂ, EM NÓI DỐI PHẢI KHÔNG???

- Y nguyệt đã bắt đầu rơi nước mắt

- Không, chị nghe em nói, chị phải bình tĩnh, Kì Như cậu ấy chết thật rồi

- Nhược Phong chỉ sang giường của Kì Như

Y nguyệt lặng người nhìn theo hướng tay Nhược phong, trên chiếc giường bệnh có cô gái đang nằm không ai khác là Kì Như. Cô sững sờ, chết lặng không nói được gì. Hai hàng nước mắt đã bắt đầu giàn dụa. Cô không tin ở mắt mình.

- Kì như em chết thật sao??? Em nỡ bỏ chị lại một mình sao???

- Y nguyệt chạy đến giường bệnh của Kì Như

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!