Truyện sắp vào hồi kết thúc rồi, buồn ghê T-T... Ice chả muốn chia tay các độc giả chút nào cả, cho dù truyện này càng ngày càng ít độc giả đi cho nữa, ice đây thương hết các độc giả đã ủng hộ truyện này lắm á ~~. Sắp tới ta sẽ ra hai truyện,1 là đam mỹ phiên bản KNs, và 1 truyện ngôn tình cực kì ngược : v nếu có ai hóng thì cứ hóng dài dài nha, vì hai bộ truyện này chắc lâu lắm ice mới ra =)))))
*************
Trở về khúc trước nào...
"Không lẽ mình thích... Nhược Phong sao... không thể nào"
- Kì Như lắc đầu gạt bỏ ý nghĩa đó. Gạt những giọt nước mắt trên mặt, nở nụ cười thật tươi, Kì Như bước vào nhà, bỗng nụ cười cứng đờ lại, cảnh tượng trước mắt Kì Như chả muốn thấy chút nào... Ly Tâm với Nhược Phong với tư thế rất mờ ám, Ly Tâm nằm dưới, Nhược Phong đè lên Ly Tâm...
Kì Như...
- Y Nguyệt ngỡ ngàng nhìn Kì Như. Nhược Phong nghe vậy liền vội vã đứng dậy, để lại Ly Tâm đang còn trên chín tầng mây. Kì Như vội vã chạy ra ngoài, Y Nguyệt đuổi theo nhưng kịp dừng lại quay lại quát:
Cậu... còn không mau đuổi theo hả
- tiếng hét của Y Nguyệt đã làm Nhược Phong tỉnh dậy, vội vã chạy theo Kì Như. Y Nguyệt cũng chạy theo, bỏ lại Ly Tâm ở nhà. Kì Như đi mãi trong lòng vẫn suy nghĩ "Vì cậu ta mà mình khóc... không thể được, mình là Đường Kì Như mạnh mẽ, không giống những cô gái khác mà vì trai mà khóc lóc, Kì Như này khác hoàn toàn, đúng vậy..." Nghĩ đến đây, Kì Như dừng lại mà không chạy mà không biết mình đã chạy ra đường cao tốc, Kì Như đứng giữa đường mà suy nghĩ, cho đến khi...
Kì Như, em hãy cẩn thận
-Y Nguyệt hét và chạy lại đỡ nhưng không kịp, Y Nguyệt cũng bị như Kì Như đã bị xe tải đâm, hai thân thể... nằm trên vũng máu. Nhược Phong tới đã thấy Kì Như và Y Nguyệt nằm đó. Nhược Phong hốt hoảng chạy lại, goi cấp cứu...
Òi í oe... (hình như tiếng xe cấp cứu lại vậy hay sao á :3)
************
Phòng cấp cứu
Mau lên, dao đâu...
- tiếng bác sĩ
Thưa bác sĩ, nhịp tim bắt đầu yếu
- tiếng y tá vang lên
Mau lên, mang bình oxy lên
- bác sĩ hối thúc
....
Tít... tít... tít... títtttttttttttttttttttttttt
Phòng cấp cứu mở ra...
Nhược Phong đứng dậy, trông anh nhìn vào thật đáng thương, áo bị đẫm máu của hai người
Bác sĩ sao rồi, hai cô gái đó...
- Nhược Phong lo lắng hỏi
Môt cô chúng tôi cứu được vì cô ấy chỉ bị thương sơ qua ngoài da không đáng nghiêm trọng cả, còn cô gái còn lại thì... cô ấy bị thương nghiêm trọng, chúng tôi đã cố gắng hết rồi, mong gia đình hãy mai táng cho cô ấy
-bác sĩ gập người chào rồi đi khỏi. Nhược Phong thẫn thở, Phong mong đó không phải là cô ấy, bước vào phòng cấp cứu, Nhược Phong bàng hoàng nhìn phòng bệnh, cô gái được cứu không ai khác chính là..........
CÓ AI THẤY GAY CẤN, THẮC MẮC LÀ AI KHÔNG Ạ.....
**********
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!