Ni hao, lâu ròi không gặp. Chương lần này là Nick viết ạ. Tại Ice bận việc rồi. Mà hình như ta thấy mình hơi rảnh thì phải
vào truyện nèo---------------------
Sáng hôm sau
Y Nguyệt đã tỉnh dậy. Cô từ từ mở mắt những ánh sáng của buổi sớm chiếu vào mắt cô làm cô giật mình, khẽ nhíu đôi mắt lại. Rồi cô cũng quen với ánh sáng ấy, đôi mắt từ từ hé mở nhìn ra quang cảnh bên ngoài. Cô ngồi dậy định bước xuống hít thở không khí trong lành nhưng không trên người cô một thứ gì đó nằng nặng, cô chồm dậy và thứ trên người cô là Vương Tuấn Khải, vâng tối qua anh đã ngủ thiếp đi trên người cô. Y Nguyệt nhẹ nhàng ngồi dậy bước ra khỏi giường và đắp lên mình anh một cái chăn.
Y Nguyệt khẽ cuối sát khuôn mặt anh, nở nụ cười cho qua loa
- Sao cậu lại ở đây Vương Tuấn Khải , cậu làm khổ tôi chưa đủ hay sao , tôi không cần cậu thương hại
Rồi cô đi đến cửa sổ, ngắm nhìn bình minh buổi sớm. Y Nguyệt đứng đó một lúc cô nghĩ về chuyện hôm qua. Cô ghét Vương Tuấn Khải, cô ghét anh ta. Tại sao anh ta đã làm tổn thương cô, rồi lại tìm đến cô, anh không cần phải làm thế, làm những điều mà anh không thích, anh miễn đến phòng bệnh của cô, xem cô như thế nào, không cần anh phải làm thế , anh làm thế chỉ làm cô đau thêm, tim cô ứa từng giọt máu.
Thật ra , cô và anh có quan hệ gì mà sao khi tiếp xúc với anh cô cảm thấy một sự gần gũi, ấm áp đến kì lạ. Và khi anh đánh cô, tim cô đau như bị cắt từng khúc ruột, thật ra chuyện này là như thế nào. Cô không muốn vì một người đàn ông mà phải đau khổ như vậy. Đúng anh ta đẹp trai, hào hoa nhưng anh ta làm cô đau, cô không thích anh ta, một chút cũng không có. Đôi lúc cô tự hỏi tại sao cô lại không ưa anh đến như vậy, anh ta cũng tốt mà, là người đàn ông mà biết bao nhiêu người con gái thầm mong ước có được vậy tại sao cô không ưa anh ta, đơn giản vì anh ta giả tạo bề ngoài là một người lạnh lùng nhưng mặt khác anh ta lại làm tổn thương cô, cô có tội gì chứ.
- TÔI GHÉT ANH
- Y Nguyệt bất chợt hét to
- Có chuyện gì vậy?
- Tiểu Khải giật mình thức dậy hỏi
Anh thấy trên người mình có chiếc chăn được đắp rất ngay ngắn, anh ngước lên nhìn xung quanh phòng bệnh, trước mặt anh là Y Nguyệt
- người con gái đã bị anh đánh, làm tổn thương. Anh đứng dậy đi tới sau Y Nguyệt
- Đường Y Nguyệt cậu tỉnh rồi à
- Tiểu Khải nói khẽ
- Phải tôi đã tỉnh, sao cậu lại ở đây, trong phòng bệnh của tôi
- Y Nguyệt quay sang nói một cách mệt mỏi
-Tối qua tôi...
- Tiểu Khải cuối đầu
- Tối qua cậu thấy thương hại tôi, cậu đến tìm tôi ĐÚNG KHÔNG????
- Y Nguyệt hét
- Tôi... tôi , Y nguyệt à, không phải vậy. Hôm qua lúc tôi đánh cô tôi thật sự cảm thấy có lỗi nên mới... mới đến đây
- Tiểu Khải xua tay
- CẬU CẢM THẤY CÓ LỖI VỚI TÔI, VẬY CÔ TIỂU THƯ HÀ AN KIA CẬU BỎ Ở ĐÂU????
- Y Nguyệt chỉ vào mình hỏi
- Y Nguyệt à cậu mới tỉnh dậy thôi, từ từ ngồi xuống đã đừng kích động như vậy
- Tiểu Khải xích lại gần Y Nguyệt
- CẬU TRÁNH XA TÔI RA, TÔI GHÉT CẬU
- Y Nguyệt hất tay Tiểu Khải
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!