Mạc Thiên Liêu đưa Thanh Đồng về đảo bạch hổ, tam thúc và tiểu cô đã nhảy xuống từ trước.
"Gào!" Về rồi! Gia gia đang lăn lộn trên mặt cỏ, thấy cả bọn về liền ngửa đầu nhìn.
Thái gia gia ngủ bên cạnh thức giấc, thấy gia gia nằm lật bụng ngửa cổ lập tức chạy tới liếm lông cho con trai.
"Gư, gừ gừ ngáo, ngáo gư gư gư gư!" Phụ thân, đừng liếm nữa, con mới tắm xong! Gia gia vùng vẫy quơ quào bốn chân.
Nhị thúc biến thành hình người đọc sách dưới tàng cây, không thể không nói, Bạch Hổ Tộc toàn là mỹ nhân, nhị thúc cầm một quyển sách buộc chỉ loại chỉ có ở nhân gian, đứng dưới gốc hoa đào, thật sự rất đẹp.
"Đệ đệ, đọc gì vậy?" Đại cô ngủ trên cành cây thò đầu xuống hỏi.
"Meo!" Tam thúc và tiểu cô chạy đến, bấu vào vạt áo nhị thúc leo lên, cũng muốn xem.
Thái Thủy tò mò lại không dám đến gần, dù sao thì người trong Bạch Hổ Tộc vẫn chưa biết nó, liền xúi giục đệ đệ, "Đệ đệ, đi xem thử đi."
Trên Huyền Giám xuất hiện hình một con hổ con, nghiêng đầu, có vẻ hoang mang.
"Đừng có giả ngây, đi mau." Thái Thủy biến thành chùy gõ đệ đệ một cái.
Huyền Giám bay đi, lượn một vòng rồi quay lại, nội dung trong sách liền xuất hiện trên mặt gương. Đúng là một quyển sách của nhân gian, bên trên vẽ đầy các loại hình ảnh kì lạ. Miệng Mạc Thiên Liêu giật giật, hắn còn tưởng mỹ nhân đang đọc thi từ ca phú gì, thì ra là một quyển sách dạy nấu ăn.
Nhưng, Mạc Thiên Liêu nghĩ có lẽ đây là một quyển sách viết bậy, vì trên đó miêu tả chi tiết cách ăn các loại thần thú trong truyền thuyết! Mấy trang Huyền Giám thấy được giới thiệu chi tiết cách nấu phượng hoàng. Chắc chắn là do tên tu sĩ tẩu hỏa nhập ma nói đó viết lung tung.
"Món này trông ngon quá." Tam thúc hóa thành người, cũng là một công tử tiêu sái, bám trên vai nhị ca nhà mình chảy nước miếng, "Chỉ tiếc trên tiên giới bây giờ chỉ còn một con phượng hoàng."
"Con gà mập hôm nay hình như chính là phượng hoàng!" Tiểu cô bỗng nhiên sáng suốt, nhớ đến con gà đỏ đạp đầu mình sáng nay.
Mọi người quanh gốc đào cùng nhìn tiểu cô, cả gia gia và thái gia gia cũng chú ý. Thái gia gia ngơ ngẩn nghe mấy câu, rồi bỏ thời gian liếm con một cái.
"Được rồi được rồi, đừng đùa nữa, ăn cơm." Nãi nãi cầm cái vá đi ra, gõ bạch hổ gia gia đang nằm trong lòng phụ thân làm nũng một cái.
Mạc Thiên Liêu đẩy đẩy Thanh Đồng đang không chịu qua, "Bảo bối, đi đi." Hắn từ nhỏ không có người thân, ngày tháng tu tiên đằng đẵng, gần như đã quên mất cảm giác có người thân bên cạnh, chỉ nhớ rằng rất ấm áp, rất yên tâm. Thanh Đồng sinh ra đã không cha không mẹ, khó khăn lắm mới tìm được cả gia đình, hắn không hy vọng vì mình mà y xa cách người nhà.
Thanh Đồng nhìn nhìn Mạc Thiên Liêu, bỏ con cá cuối cùng trong gói giấy vào miệng.
Mạc Thiên Liêu nháy mắt với y, ý bảo y đừng quên hôm nay mình đã nói nhỏ gì với y. Đến tối hắn sẽ biến thành cây len lén đến tìm Thanh Đồng.
Thanh Đồng mím môi, đi vào giữa đống hổ, nãi nãi nắm tay y hỏi hôm nay ở nhà trẻ có bị bắt nạt không. Gia gia quơ móng ý nói ai bắt nạt cháu ngoan, ngày mai ta đi đánh gia gia nó!
"Gào…" Thái gia gia cũng phụ họa, ý bảo mình có thể đi đánh thái gia gia của đối phương!
Thanh Đồng quay đầu, nơi Mạc Thiên Liêu vừa đứng đã trống không, thở nhẹ một hơi. Thái gia gia đưa cái lưỡi to liếm đầu Thanh Đồng một cái, lập tức khiến mái tóc trắng dài rối tung.
Mạc Thiên Liêu quay lại phố giúp lão hỗn đản dọn hàng, "Đây là cái gì!"
"Gì đó, làm ta giật mình!" Hỗn Độn bị giọng nói đột nhiên cao hẳn của đồ đệ làm giật mình, suýt chút nhào đầu vào nồi hoành thánh.
Mạc Thiên Liêu nhấc cái bếp nấu hoành thánh lên, nắp bằng thất khiếu linh lung, ba chân hai vạt khó phân biệt, là tiên khí đã làm oanh động giới tu chân năm nào, Càn Khôn Hỗn Thiên Lô!
"Ai da, Hỗn Thiên Lô vốn là lò nấu hoành thánh, có gì mà suýt xoa." Hỗn Độn lấy Hỗn Thiên Lô lại, bưng theo chỗ hoành thánh sống chưa bán hết, dự định mang về nấu cho đồ đệ ăn, không được lãng phí.
Khóe miệng Mạc Thiên Liêu giật giật, nhớ đến cảnh năm xưa Hỗn Độn đã lừa hắn đi theo thế nào.
Nhà tan cửa nát, Mạc Thiên Liêu vẫn còn là trẻ con ngơ ngác đứng giữa đống đổ nát, một ngày một đêm không ăn cơm, tự tìm một cái xẻng, đào hố giữa bãi hoang, chôn hài cốt của cha mẹ huynh đệ xuống.
"Ô, căn cốt đứa nhỏ này không tệ, theo ta bán hoành thánh đi." Lão già đầu tóc bù xù đưa cho hắn một chén hoành thánh nóng nghi ngút.
Hoành thánh thơm ngon xua tan giá lạnh, Mạc Thiên Liêu nho nhỏ khịt mũi, cảm thấy đây là thứ ngon nhất hắn từng ăn. Sau đó, trả chén hoành thánh lại, tiếp tục đào hố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!