Chương 17: (Vô Đề)

Trần Khiếu có biết chuyện Dịch Phong Từ cai thuốc đâu, xấu hổ rụt tay lại, làm lơ Thẩm Nam Tinh, nói với Dịch Phong Từ: "Vậy có vấn đề gì anh cứ trực tiếp tìm em, số của em anh nhớ rồi chứ? Nếu không nhớ em gọi cho anh lần nữa?"

Dịch Phong Từ: "Nhớ."

"Haiz." Tay trái Trần Khiếu xoa tay phải, dáng người cao to gần mét chín vai rộng lưng rộng đứng trước mặt Thẩm Nam Tinh vậy mà hơi cong.

Tạ Nguyên Nhất nâng vali của Thẩm Nam Tinh dậy, nói với Khương Đình Đình: "Sao tớ cứ cảm thấy nhiều năm không gặp Trần Khiếu đã trở nên khiêm tốn không ít nhỉ?"

Khương Đình Đình cũng thấy kì lạ, đây chính là thủ lĩnh đám lưu manh xưng vương "hoành hành khắp trường làng" những năm đó, mấy năm lăn lộn trong xã hội, tính tình đã thu liễm rồi?

Tạ Nguyên Nhất: "Có phải cậu ấy đang làm ở Ức An không?" Khương Đình Đình hỏi.

Tạ Nguyên Nhất: "Ức An? Tập đoàn Ức An?"

"Đúng vậy, mấy hôm trước tớ nghe Chu Hải Đường nói cậu ấy đang làm trong bộ phận tiếp thị ở Ức An."

"Ba đưa cậu ấy vào à?"

"Có lẽ thế." Khương Đình Đình đáp, "Không phải mấy năm nay chuyện làm ăn nhà họ Trần đang xuống dốc sao, có lẽ đưa Trần Khiếu vào đó, chuẩn bị sau này có gì bất trắc."

Tạ Nguyên Nhất suy tư gì đó: "Hẳn là có cùng suy nghĩ với ba Thẩm Nam Tinh nhỉ?"

Khương Đình Đình: "Hử?"

Tạ Nguyên Nhất: "Không biết đúng không? Trước đó ba Thẩm Nam Tinh sắp xếp cho cậu ấy một buổi xem mắt, đối tượng là Lâm Nhược An của tập đoàn Ức An."

Khương Đình Đình giống Thẩm Nam Tinh, đều chỉ chuyên tâm tới sự ngiệp vũ đạo, chẳng mấy khi quan tâm chuyện làm ăn trong nhà, chỉ biết mấy chuyện ít quan trọng trong giới thương nhân thành phố C nhưng không sâu, không nhịn được hỏi thêm: "Chú Thẩm cũng xảy ra vấn đề à?"

Tạ Nguyên Nhất lắc đầu: "Không rõ lắm, mấy hôm trước tớ hỏi ba, ba tớ bảo ít quản chuyện thiên hạ thôi."

Khương Đình Đình bật cười, cùng Tạ Nguyên Nhất tới bên Thẩm Nam Tinh, chào hỏi Dịch Phong Từ.

Thẩm Nam Tinh vẫn che trước người Dịch Phong Từ, Trần Khiếu vốn còn muốn tán gẫu thêm với Dịch Phong Từ lại ngại ánh mắt sắc bén quá mức của Thẩm Nam Tinh nên chỉ có thể quay đầu trò chuyện với Tạ Nguyên Nhất, tiện thể chờ mấy người Chu Hải Đường tới rồi cùng vào xử lý chỗ ở.

Thẩm Nam Tinh không theo bọn họ đi vào, chờ hết người mới quay lại đối diện Dịch Phong Từ, hỏi: "Sao anh lại đến đây?"

Dịch Phong Từ: "Trần Khiếu gọi anh tới."

"Cậu ta? Sao cậu ta lại gọi anh tới?"

Dịch Phong Từ: "Không biết."

Thẩm Nam Tinh hoài nghi: "Cậu ta đến đón anh à?"

Dịch Phong Từ gật đầu, vẫn cụp mắt như cũ.

Thẩm Nam Tinh nghĩ tới chuyện hôm nọ Tiểu Chu tới đưa thiệp mời cho anh, hỏi: "Sao Trần Khiếu lại gửi thiệp mời cho anh?"

Dịch Phong Từ không đáp, ngón tay khẽ động đậy.

Thẩm Nam Tinh lập tức nhận ra mình còn nắm tay anh, vội vàng buông ra, giả bộ ho khan vài tiếng.

Dịch Phong Từ: "Có thể là trưởng thành rồi."

"Trưởng thành cái gì?"

"Ý anh là Trần Khiếu, có thể là trưởng thành rồi nên đã quên ân oán năm nào."

"Cũng đúng, dù sao ngày nhỏ người bị đánh đâu phải cậu ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!