Chương 90: Ngoại truyện 1

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Sau cuộc phẫu thuật, Kỷ Nghiễn Thanh gần như biến mất khỏi công chúng suốt nửa năm ròng. Mỗi ngày, nếu không phải ở nhà vùi mình vào sách hay nghỉ ngơi, thì sẽ là được Địch Nhẫn Đông dắt xuống lầu phơi nắng, thực hiện vài bài vận động nhẹ nhàng để hồi phục.

Thế giới của cô bỗng chốc thu bé lại, hẹp hòi đến lạ kỳ.

Nơi ấy nhỏ bé tới mức còn mỗi một Địch Nhẫn Đông

- người mà trong đôi mắt cũng chỉ bao dung duy nhất bóng hình cô. Thế nhưng, Nghiễn Thanh không cảm thấy nhạt nhẽo, ngược lại còn ngày càng đắm chìm, hưởng thụ những ngày tháng bình lặng, dịu dàng và sâu lắng.

Nghiễn Thanh khép cuốn sách, đôi chân thon dài đổi tư thế vắt chéo, cô nghiêng đầu nhìn ánh nắng mùa hè rực rỡ ngoài ô cửa sổ.

Bấy giờ đang lúc chính hạ tháng Tám, tiếng ve sầu ran ran kéo dài khiến lòng người dễ nảy sinh cảm giác xao động, bực dọc. Nếu là trước kia, với tính tình ấy, chắc cô sẽ khui ngay một chai rượu, uống đến khi bản thân rơi vào trạng thái hư ảo, không còn màng đến bất kỳ tạp âm nào từ thế giới bên ngoài mới chịu thôi. Còn bây giờ thì...

Kỷ Nghiễn Thanh bật cười, cô đứng dậy đi tới tủ lạnh, lấy ra bình nước trái cây Địch Nhẫn Đông đã chuẩn bị sẵn trước khi đến bệnh viện. Cạnh bình là hộp giữ tươi, bên trong là mấy miếng trái cây được xếp theo từng nhóm dinh dưỡng, mặt ngoài dán một tờ ghi chú màu vàng nhạt: Mỗi lần chỉ được ăn một ngăn thôi nhé.

Cho mỗi một ngăn, vậy mà lại kỳ công cắt sẵn cả một hộp? Vì biết rõ cô không ngoan hay sao?

Vậy mà vẫn cứ cố tình dung túng như thế.

Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay, kẹp tờ ghi chú bằng hai ngón tay, gõ nhẹ lên ống tay áo choàng đầy. Cô thầm nghĩ, người ta đã dụng tâm bày biện đến mức này, làm sao có thể không đón nhận tấm chân tình ấy cho được.

Kỷ Nghiễn Thanh bưng hộp trái cây quay lại phòng khách.

Trong phòng, mấy khóm cây xanh mướt phát triển đầy sức sống, hơi lạnh từ điều hòa dịu dàng lan tỏa, khiến từng lỗ chân lông trên cơ thể cảm thấy thư thái cực độ.

Cô bật TV, chọn bừa chương trình giải trí vui vui rồi lười biếng tựa lưng vào sô pha, nhâm nhi từng miếng trái cây.

Khi ngăn đầu tiên trống không, Kỷ Nghiễn Thanh khựng lại một nhịp, rồi bàn tay lại "vô thức" sang phía ngăn kế tiếp.

Đấy, càng không cho càng bon mồm.

Nghiễn Thanh thỏa mãn thở phào một tiếng, duỗi thẳng mu bàn tay, tận hưởng. Đúng lúc ấy, chương trình bỗng chèn quảng cáo, cô ngừng nhai. Nghiễn Thanh xoay đầu nhìn về phía màn hình, bấy giờ mới nhận ra: Hôm nay là Thất Tịch.

Năm nay, Lễ Tình Nhân hồi đầu năm thì cô chẳng nhớ tới, tới Thất Tịch giữa năm thế mà cô cũng quên bẵng đi luôn...

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ lại gương mặt bình thản của Địch Nhẫn Đông lúc ra khỏi cửa sáng nay. Cô tưởng tượng ra cảnh mấy chị em ở bệnh viện chắc đang rần rần nhận hoa với quà từ người tình, tự nhiên trong lòng thấy nghẹn, bực bội kinh khủng.

Suốt nửa năm qua, "cô chủ" ngoại trừ lúc đi bệnh viện, thời gian còn lại gần như là dính như sam với cô

- ngày nào cũng cẩn thận chăm chút từng chút một, chia thuốc đúng giờ đúng giấc bưng tận tay, rồi kiểm tra sức khỏe cho cô. Lúc không có nhà thì lại gọi điện nhắc cô đi phơi nắng, nhắc vận động, nhắc ăn, nhắc ngủ.

Cuộc sống của Nhẫn Đông nhìn trông thì êm đềm, nhưng thực chất là luôn lo âu, dè chừng. Vậy mà tuyệt đối không bày chút áp lực hay cảm xúc tiêu cực nào cho Kỷ Nghiễn Thanh thấy, càng không bao giờ mở miệng đòi hỏi bất cứ thứ gì để làm cô thêm nặng gánh.

Và vì vậy mà Nghiễn Thanh mới hình thành thói quen "để em chịu thiệt", thêm một lần nữa quên sạch ngày lễ dành riêng cho người yêu nhau.

Miếng trái cây ngọt lịm trong miệng tự nhiên thấy nhạt nhẽo. Cô nhíu mày quăng nĩa xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình TV một hồi, rồi nhếch miệng lên, cười khoái chí.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng dậy đi vào phòng sách lấy điện thoại, vừa đi ra phòng khách vừa nhanh tay gõ phím, nhắn cho Địch Nhẫn Đông tin qua WeChat.

Kỷ Nghiễn Thanh: [Cô chủ, tối nay rảnh không em?]

Địch Nhẫn Đông đang bận túi bụi, điện thoại lại để chế độ im lặng nên không hay biết gì tin nhắn của Kỷ Nghiễn Thanh. Kỷ Nghiễn Thanh dựa lưng vô sô pha, chút lại lật điện thoại lên xem, lòng dạ bồn chồn đứng ngồi không yên.

Nửa tiếng sau, điện thoại bỗng "ting". Nghiễn Thanh mở khóa coi ngay, đúng là Địch Nhẫn Đông hồi âm: [Cóa.]

Kỷ Nghiễn Thanh: [Cho chị đặt lịch.]

Địch Nhẫn Đông: [Có khi nào bận với chị đâu?]

Hứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!