Sáng hôm sau, khi giấc mộng đẹp của Kỷ Nghiễn Thanh chưa dứt, cô thấy có người vén áo mình. Một ống nghe được ủ ấm áp lên lồng ngực. Đây là việc bắt buộc mỗi ngày của Địch Nhẫn Đông sau ca phẫu thuật, duy trì suốt hơn ba năm qua. Em chăm cô như chăm công chúa.
Kỷ Nghiễn Thanh không chuẩn bị tâm lý, nên dù nhiệt độ ống nghe trùng khớp thân nhiệt, cô vẫn run nhẹ hàng mi lúc mới chạm vào, "ha" một tiếng đầy khó chịu rồi né đi.
Không phải lần đầu.
Địch Nhẫn Đông không cản, cô rời ra một chút, đợi chị co lại xong xuôi, chuẩn bị sẵn sàng mới áp ống nghe lên lần nữa. Sự kiên nhẫn và chiều chuộng đã chạm đỉnh.
"Hì."
Kỷ Nghiễn Thanh nhắm mắt cười. Ở bên nhau mấy năm, càng lúc càng thấy em tốt quá. Tốt đến mức nào? Chọn từ "ngoan ngoãn" một cách thái quá để mô tả thì cũng không hề quá lời.
Em gần như thuận theo cô mọi bề. Ngày thường không phải câu nào cũng đáp, vì làm người câm nhiều năm, thói quen cũ khó lòng bỏ được, nhưng làm việc luôn có đầu có đuôi, chạm vào tim cô một cách trọn viện.
Kỷ Nghiễn Thanh nhếch môi: "Mấy giờ rồi?"
Địch Nhẫn Đông đáp: "Tám giờ."
Kỷ Nghiễn Thanh mở choàng mắt: "Tám giờ sao còn ở nhà? Không có tiết à?"
Địch Nhẫn Đông cất ống nghe vào tủ, cúi xuống nhìn chị: "Nay thứ Bảy."
Ồ.
Dạo này bận đến mụ mị, chẳng còn khái niệm ngày tháng.
Địch Nhẫn Đông tiếp: "Dù trong tuần cũng hết tiết rồi. Hôm qua giám thị buổi cuối, nay nghỉ hè, không đến trường nữa."
Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày: "Nghỉ hè là định về trấn đúng không?"
Mấy năm nay, đến kỳ nghỉ là Địch Nhẫn Đông lại về trấn. Một phần thăm người quen, phần khác lại tiếp tục làm cô bác sĩ làng không danh phận, tình nguyện khám bệnh không công. Địch Nhẫn Đông chưa bao giờ quên gốc gác, nơi ấy cho cô sự bình yên, cô dùng cả đời để trả nghĩa.
Địch Nhẫn Đông ừ hữ: "Lần này em về muộn ít hôm."
Kỷ Nghiễn Thanh hỏi: "Bệnh viện bận sao?"
Địch Nhẫn Đông đáp: "Bác sĩ Lưu cùng khoa mới sinh, đang nghỉ hậu sản, mỗi tuần em trực thay một buổi."
Kỷ Nghiễn Thanh cười: "Thế thì khéo lại đợi được để về cùng chị."
Công diễn thành công mới là bước đầu, sắp tới vở kịch sẽ thành chương trình biểu diễn cố định tại khu du lịch, cô và Bạch Lâm còn bận. Địch Nhẫn Đông lùi lịch lại hóa hay, vừa vặn đi cùng nhau.
Hai năm trước, cơ thể chưa hồi phục, Địch Nhẫn Đông cấm tiệt chuyện lên cao nguyên. Mùa hè năm ngoái, cô phải đè cô chủ xuống sô pha, bày đủ mọi chiêu trò từ uy h**p đến dỗ dành, nói rã cả họng mới được phép về đó vỏn vẹn hai ngày. Thời gian ngắn ngủi nhưng đã lỡ nghiện "mùa xuân" muộn màng nơi ấy, lúc nào cũng muốn quay lại.
Địch Nhẫn Đông chốt: "Vẫn hai ngày, thêm một phút cũng đừng hòng."
Kỷ Nghiễn Thanh tặc lưỡi, nhừa nhựa: "Bác sĩ nói gì chẳng đúng."
"Đi đi, để chị ngủ." Kỷ Nghiễn Thanh đuổi khéo.
Sau ca phẫu thuật, Địch Nhẫn Đông quản lý cực gắt. Số lần được thả cửa uống rượu trong năm chỉ đếm trên đầu ngón tay, thành ra khả năng dung nạp cũng tụt dốc không phanh. Đêm qua mới có ba bốn ly mà đầu óc đã nhức bưng bưng tới tận giờ.
Muốn ngủ tiếp.
Địch Nhẫn Đông hỏi: "Hôm nay không bận sao?"
Kỷ Nghiễn Thanh đáp: "Bận."
Nhưng quá đuối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!