Chương 88: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Sáu giờ chiều ngày 13 tháng 7 nắng rạng, Địch Nhẫn Đông đón Lê Tịnh và Trần Cách tại sân bay, đưa thẳng tới nhà hát.

Lúc ba người soát vé vào cửa, chạm mặt Ôn Yểu, Lạc Tự, Giang Văn và Tiểu Đinh. Đã nửa năm không gặp Địch Nhẫn Đông, Tiểu Đinh nhìn là đã mếu máo chực khóc.

Giang Văn bảo: "Em kiềm chế chút đi, chị có nguyên bình giấm đấy, đổ ra thì không dọn nổi đâu."

Lê Tịnh suýt ngất trước thoại của Giang Văn. Cô vắt óc không thông, sao tầm tuổi ấy, khí chất ấy của Giang Văn mà bị nấm lùn Tiểu Đinh tóm gọn cho được. Thật sự không cách nào hiểu nổi.

Ôn Yểu đi cạnh đeo khẩu trang, ăn bận kín đáo. Đây là lần đầu tiên đứng ở vị trí một người ngoài cuộc để xem Kỷ Nghiễn Thanh biểu diễn, xúc động trong lòng hiện rõ ra mặt.

"Đã lâu không gặp." Ôn Yểu nén phấn khích chào Địch Nhẫn Đông.

Cô ừ, gật đầu với Lạc Tự đứng bên cạnh: "Lối này."

Địch Nhẫn Đông đi trước dẫn đường. Cô từng cùng Kỷ Nghiễn Thanh đến vài lần nên thông thuộc lối đi. Vé Kỷ Nghiễn Thanh để lại dành cho thân nhân, vị trí đẹp nhưng không nằm giữa.

Lê Tịnh hậm hực: "Cô chủ, bọn em ngồi rìa thì thôi đi, sao chị cũng ngồi ở đây?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Chị yêu cầu thế."

Thứ nhất, cái ghế chính giữa ấy, từ năm 2016 khi được Kỷ Nghiễn Thanh đưa về quê yêu đương cô đã ngồi rồi, chẳng việc gì chiếm thêm lần nữa. Thứ hai, hôm nay là sân khấu của Kỷ Nghiễn Thanh, nhưng không thủ vai chính. Chị không lên sân khấu, cô ngồi giữa làm gì.

Dù trước đây hay hiện tại, mục đích cô đến nhà hát trước sau như một: Thấy Kỷ Nghiễn Thanh.

Vị trí của Ôn Yểu sát ngay cạnh Địch Nhẫn Đông. Sau khi ngồi xuống, Địch Nhẫn Đông nhắn WeChat báo cho Kỷ Nghiễn Thanh một tiếng.

"Trừ chị Tân ra, mọi người đến đủ cả rồi."

"Chị Tân nhận được tin về người đó, đang qua xác nhận nên không chắc kịp xem buổi diễn hôm nay không."

Kỷ Nghiễn Thanh không thấy hai tin nhắn đó. Cô và Bạch Lâm đang kiểm tra khâu cuối ở hậu trường, bận tối tăm mặt mũi. Buổi diễn hôm nay là thành quả nỗ lực của cả hai, mọi tiểu tiết phải đích thân rà soát mới yên tâm.

Địch Nhẫn Đông đợi một lúc không thấy hồi âm nên cất máy vào túi. Cô vẫn như những năm tháng cũ, lặng yên nhìn lên bức màn nhung trên sân khấu.

7:30, buổi diễn bắt đầu. Màn hình hai bên sân khấu chạy danh sách diễn viên cùng đơn vị sản xuất. Bức màn đỏ sẫm nặng nề mở ra trong tiếng nhạc. Tuyết đổ, gió rít xộc thẳng vào mặt khán thính giả. Một người gầy cao đeo hành trang, đôi mắt bị tuyết vùi đến tổn thương, tay nâng lấy bộ xương khô đục ra từ lớp băng vĩnh cửu, cô độc độc hành giữa trời tuyết mịt mù. Sau lưng không dấu chân, trước mặt chẳng lộ đồ.

Người ta thấy người mở màn ấy hiện ra, mà chẳng ai rõ vì sao cô ở đó, cũng chẳng biết cô sẽ đi về đâu.

Sự mù mờ khiến cảm xúc căng như dây đàn, để rồi Kỷ Nghiễn Thanh dễ dàng dùng 150 phút đẩy mọi thứ l*n đ*nh điểm hết lần này đến lần khác. Nào là nỗi tuyệt vọng nơi sông băng, kinh hoàng chốn vực thẳm, cái rạo rực của sắc xuân hay nét căm căm của đông lạnh...

Mọi thứ hệt như đang trực tiếp trải qua.

Từng thước phim được họa lại trước mắt người đứng xem, đồng thời cũng tua ngược trong tâm trí người trong cuộc. Tựa một giấc mộng dài, lúc hạ màn không phải bóng tối hay vắng lặng vô biên, mà là tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy.

Địch Nhẫn Đông chớp đôi mắt mỏi nhừ vì tập trung quá lâu, thấy Kỷ Nghiễn Thanh được dàn diễn viên mời lên sân khấu. Toàn bộ ánh nhìn, đèn nền cả trên lẫn dưới khán đài đồng loạt hội tụ nơi chị. Hôm nay Kỷ Nghiễn Thanh mặc áo ngắn tay phối quần dài gọn gàng, tóc búi cao, tuy không trang điểm sân khấu cầu kỳ lộng lẫy vẫn tỏa sáng đến mức người ta chẳng thể rời mắt. Sự kiêu hãnh và tự tin đã đổi khác, phô diễn trọn vẹn dưới ánh đèn màu.

Lê Tịnh quệt nước mắt sướt mướt: "Em ở đây gần mười năm mà giờ mới biết mấy chuyện này, huhu, chị Kỷ đỉnh thật sự."

Đúng. Ôn Yểu thầm nhủ.

Tài năng của cô Kỷ không chỉ nằm ở cách sử dụng cơ thể nói lên cảm xúc, mà còn ở sức sáng tạo, trí tưởng tượng và sự thấu cảm. Cô Kỷ dùng từng điệu nhảy để kể về sự bình dị lẫn vĩ đại của một thành phố.

Tới giờ Ôn Yểu vẫn nhớ như in bộ dạng Kỷ Nghiễn Thanh suy sụp trong phòng tập vì không dựng nổi màn đầu tiên, cũng tới lúc này cô mới hiểu tại sao dù mình đã nhảy bằng tất cả sức bình sinh vẫn không làm cô Kỷ hài lòng. Câu chuyện của cô Kỷ cần một linh hồn. Linh hồn đó là kỳ quan nơi thẳm sâu của sông băng, là người đã mang từng kỳ quan đó ra ngoài ánh sáng. Thiếu đi mảnh ghép và con người ấy, cái vỏ rỗng tuếch mãi mãi chẳng thể lấp đầy thế giới nhảy múa tràn trề cảm xúc của Kỷ Nghiễn Thanh.

Vậy Kỷ Nghiễn Thanh thực sự không yêu nhảy múa sao?

Ôn Yểu liếc nhìn Lạc Tự đang bình thản cạnh bên, nghĩ thầm có lẽ vẫn luôn yêu, nên mới vừa căm ghét vừa kiên trì. Không chịu thừa nhận chẳng qua vì chưa gặp được người có thể cứu rỗi bản thân khỏi những định kiến thâm căn cố đế. Giờ gặp được rồi, đam mê bùng nổ mạnh mẽ, soi rọi hào quang vạn trượng. Giống như lúc này đây, Kỷ Nghiễn Thanh dắt tay diễn viên chính chào khán giả và phát biểu, súc tích nhưng chu toàn. Lời nói chẳng có một từ ủy mị lại vẫn khiến người ta trào dâng nước mắt.

Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh lướt qua phía họ, dừng lại ngắn ngủi chừng hai giây rồi tự nhiên dời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!