Chương 87: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Sông băng sau trận tuyết lở lặng tờ không tiếng động. Các thành viên đội khảo sát may mắn thoát nạn tức tốc lao ra từ sau vách núi để cứu Địch Nhẫn Đông.

"Còn nhịp thở."

"Bình oxy!"

"Xuống núi!"

Chiều muộn, tại căn cứ khảo sát dưới chân sông băng, bác sĩ đi cùng Kim San nói lớn: "Nam giới ra ngoài hết đi!"

Đám đông đen kịt trong lều lần lượt kéo ra, không gian yên tĩnh lại.

Kim San cởi bỏ lớp quần áo lạnh ngắt trên người Địch Nhẫn Đông, bắt đầu sưởi ấm để cô hồi phục thân nhiệt.

Bên ngoài gió rít mạnh đến mức không còn nghe thấy tiếng thở của Địch Nhẫn Đông. Ngón tay trợ lý cứng đờ, mò mẫm vài lần vẫn không thấy mạch đập của cô, cuống cuồng kêu lên: "Bác sĩ Kim, chị ấy không còn nhịp tim nữa."

Kim San bình tĩnh: "Hộp thuốc."

Trợ lý đứng dậy bưng hộp thuốc tới mở ra.

Tiếng xì xào ngoài lều râm ran đoán già đoán non về thân phận Địch Nhẫn Đông.

"Chắc là mấy đứa ham nổi tiếng trên mạng chứ gì? Vì quay cái video mà liều mạng, tuyết vùi đến nơi rồi vẫn khư khư giữ cái máy quay trong túi, chẳng biết ham hố cái danh gì."

"Tôi thấy không giống."

"Sao không?"

"Mảnh giấy trong túi kìa. Muốn nổi tiếng thì sao trên giấy lại viết "đừng để chị khóc, đừng đi quá xa"? Tôi thấy chắc chẳng định dấn sâu đến mức này."

"Chuẩn, tôi cũng thấy rồi."

"Trời ạ, chẳng hiểu nổi, nhưng mạng cô này lớn thật, độc hành giữa sông băng suốt 21 ngày mà vẫn còn hơi thở."

"Số hưởng đấy, lúc tuyết lở lại gặp được đội mình."

...

Kim San quỳ bên cạnh Địch Nhẫn Đông, điên cuồng ép tim cấp cứu. Trợ lý đứng canh, lòng dâng lên nỗi xót xa đến cực hạn.

Mấy người ngoài kia có lẽ cả đời chẳng bao giờ thấu nổi tại sao Địch Nhẫn Đông lại làm vậy, nhưng hai người họ biết: Vì tình yêu.

Từ lúc Kỷ Nghiễn Thanh đăng dòng trạng thái hứa quay về, chuyện cô yêu một người đồng giới đã lan truyền khắp nơi. Họ là khán giả trung thành của Kỷ Nghiễn Thanh nên thừa biết, còn hay tin fan hâm mộ từng lặn lội tìm đến người tên Nhẫn Đông ấy.

Lúc quay về, fan đăng chuyện cô cứu người trên sông băng lên khắp các diễn đàn, gây chấn động. Người qua đường lẫn fan không tiếc lời ca ngợi. Chẳng mấy chốc, bức ảnh chụp góc nghiêng tràn ngập các mặt báo mạng, dẫu mờ ảo nhưng nhìn kỹ vẫn ra diện mạo.

Hai người nhận ra cô ngay giây đầu tiên đào được từ đống tuyết, tuyệt không hé môi về câu chuyện của cô. Không phải vì sợ kỳ thị, mà vì tuy ca phẫu thuật của Kỷ Nghiễn Thanh thành công nhưng tim bỗng dưng ngừng đập, phải cấp cứu suốt nửa giờ mới giành lại được hơi tàn, hiện còn nằm phòng hồi sức tích cực, sống chết chưa rõ. Giờ mà kể chuyện đời họ ra, chẳng khác nào để mấy lời than vãn lọt vào tai Địch Nhẫn Đông, thứ cô cần lúc này là sinh khí để sống tiếp.

Trợ lý càng nghĩ càng nghẹn, không kìm lòng được, thầm thì: "Sống đi. Chị ấy vẫn đang cầm cự, đang đợi chị sống để tìm chị ấy."

Gió rít gào xé nát lời thì thầm, chỉ còn sót lại một sợi tơ mỏng manh phiêu dạt về phía người đang nằm lặng trên đệm.

Kim San nín thở, nói: "Tim đập lại rồi."

Địch Nhẫn Đông nằm viện một tuần rồi được đưa về Tàng Đông. Thấy mặt cô, bác Lưu lo muốn suýt mù mắt thẳng tay tát một cú trời giáng, gào lên: "Muốn làm cái gì hả?! Biết cô Kỷ quan trọng, không ai nói gì mấy lúc con liều mạng, bị thương vì cô Kỷ hết, không ai oán trách nửa lời. Còn con thì sao? Đám này chẳng có chút ý nghĩa gì đúng không?! Sợ con ăn không ngon, ngày nào cũng vắt óc nấu nướng, lo cho con như con ruột trong nhà, con chẳng coi ra gì à?!"

Cú tát giáng xuống cổ Địch Nhẫn Đông đỏ rực một mảng. Cô đứng chôn chân chịu mắng, chịu đòn. Đợi bác Lưu phát tiết xong, cô mới chậm rãi cúi người, ôm chị: "Con xin lỗi."

Một cái ôm rất nhẹ, rất lạ lẫm, thế mà nước mắt bác Lưu đầm đìa, đấm liên hồi vào lưng cô, mắng cô là đồ vô tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!