Chương 6: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, cất bước. Tiếng tuyết lạo xạo dưới đế giày bám theo cô.

Bờ sống hiện ra sau khi cô lách qua một lùm cây lúp xúp.

Đúng như cô đoán. Ngoài một màu trắng xóa vô tận của băng tuyết, thì chẳng có gì.

Kỷ Nghiễn Thanh bước ra mặt băng, chắp tay sau lưng. Cô cố nheo mắt, gắng nhìn cho rõ hình thù con sông, nhưng vô ích. Ban ngày ngắn ngủi của mùa đông đang tàn. Xung quanh không một ánh đèn. Tuyết bay mịt mù, trắng xóa cả đất trời. Cô càng cố tập trung, đầu óc lại càng quay cuồng.

Rồi, tiếng gió rít lên, sắc lẹm, xé toang bầu trời.

Kỷ Nghiễn Thanh bỗng thấy mình rỗng tuếch. Mê man, hoảng loạn trong cái lạnh thấu xương.

Cô đăm đăm nhìn màn sương tuyết xám trắng đang đặc quánh, ép lại, như muốn điên cuồng đập nát mặt băng, để thế giới tù túng phải dịch chuyển. Cô lôi bật lửa và điếu thuốc từ túi áo, thứ mà chưa có người nào từng thấy cô hút. Cô khum tay, châm lửa, rồi lẳng lặng nhìn nó cháy, đến khi tàn lụi trong gió gào.

Địch Nhẫn Đông về quán lúc hơn mười giờ đêm. Cô ngỡ giờ này mọi người đã ngủ, quán xá phải vắng tanh, ngờ đâu còn chưa vào cửa là nghe tiếng cười lanh lảnh của Lê Tịnh, như ấm nước sôi réo.

Địch Nhẫn Đông đứng dưới đèn bão, phủi sạch tuyết, rồi đẩy cửa vào.

Lò lửa cháy rực trong sảnh. Phía trên có cái vỉ nướng, đang nướng mía, nướng quýt, hâm thêm bình rượu. Lê Tịnh, bác Lưu, hai tay đầu bếp, phục vụ Tiểu Đinh, Hồng Hồng hậu cần và cả dì Ngô sáng mới có mặt, giờ cũng ở đây. Ai nấy cười nói như Tết.

Địch Nhẫn Đông tháo găng tay, bước tới: "Xem nhầm lịch à?"

Mặt Lê Tịnh đỏ phừng phừng, đỏ hơn cái mông khỉ: "Chuẩn! Hôm nay 17!"

"Thế là sắp sập à? Tiệc tàn?"

"Em nói rồi, mồm chị thì mọc được ngà voi."

"Nhẫn Đông là chủ đấy, sao con nói chuyện kỳ cục vậy!" Bác Lưu nghiêm giọng.

Lê Tịnh bĩu môi, mếu máo: "Thế bác không thấy lúc chị ta chửi con hả?!"

Bác Lưu đáp: "Bác ở trong bếp suốt, hơi đâu mà ngó chuyện ngoài này."

Bác Lưu cầm quả quýt, dúi vào tay Địch Nhẫn Đông đang hơ lửa: "Cô Kỷ tổ chức sinh nhật bù, đãi mọi người đấy."

"Vâng vâng!" Tiểu Đinh bên cạnh gật gù, "Chị Kỷ sinh ngày 3 tháng 11, chị chủ sinh 3 tháng 12, chênh đúng một tháng, hay thật."

"À, mà chị Kỷ sinh năm mấy ạ?" Tiểu Đinh tò mò.

Lúc này Địch Nhẫn Đông mới để ý thấy Kỷ Nghiễn Thanh đang ngồi giữa đám đông. Mặt vương ý cười, tóc búi lỏng sau gáy, trông thì thư thái, nhưng cái lưng vẫn theo thói quen thẳng tắp, không thả lỏng.

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông lướt qua gò má hơi ửng hồng của Kỷ Nghiễn Thanh, rồi cúi xuống bóc quýt.

Kỷ Nghiễn Thanh đổi chân vắt chéo, đáp: "Năm 79."

Tiểu Đinh: "Thế 37 ạ? Thiệt là không nhìn ra!"

"Gái xinh thì làm gì có tuổi." Bác Lưu cười, xen vào. "Con bé Nhẫn Đông nhà bác cũng thế, qua sinh nhật là 35. Vậy... hơn có hai tuổi, coi như sàn sàn. Rảnh rỗi bảo nó dắt đi chơi, nó rành khu này lắm."

Kỷ Nghiễn Thanh cười: "Dạ..."

Bảo nhỏ kia dắt đi chơi à? Cô không có phước đức đó.

"À, con làm nghề gì ấy nhỉ?" Bác Lưu sực nhớ.

Câu hỏi khá bất ngờ. Kỷ Nghiễn Thanh xoay nhẹ chén trà trong tay, cười: "Thất nghiệp ạ, ăn không ngồi rồi."

"Dễ gì!" Dì Ngô hoảng, "Nhìn cái dáng, cái thần thái này, như minh tinh. Chắc chắn là làm chuyện lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!