Chương 49: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Sáng hôm sau, Kỷ Nghiễn Thanh mất hồi lâu mới tỉnh được. Từ lúc nhớ chuyện, cô chưa từng thức dậy trong vòng tay ai, càng không thể chủ động nép sát như thế.

Nhưng tình cảnh hiện tại là vậy.

Áo phông của Địch Nhẫn Đông đã cuộn lên đến bụng. Một tay thu lại bên hông Địch Nhẫn Đông, tay kia gác ngang ngực, nửa bàn tay cách lớp áo mỏng đè lên một bên. Cảm giác mềm mại đó khiến cả buổi sáng vắng lặng cũng không thể tĩnh được.

Kỷ Nghiễn Thanh lướt bàn tay xuống, quen thuộc siết nhẹ một cái, rồi ngước lên nhìn Địch Nhẫn Đông đang mím môi, vẫn ngủ say, hơi thở đều, góc nghiêng hoàn hảo.

Như cái cây giữa khoảnh đất hoang.

Không so sánh với hoa. Cây kín đáo hơn, khoáng đạt hơn, giàu sức sống hơn.

Kỷ Nghiễn Thanh giơ tay lên, ngón trỏ hờ hững lần theo sống mũi, bờ môi, xương quai hàm của Địch Nhẫn Đông, rồi chạm vào vết hôn trên cổ.

Không biết được để lại từ lúc nào, mờ nhạt đến mức khó nhận ra.

Kỷ Nghiễn Thanh nảy ra ý nghĩ ác ý: Ước gì Địch Nhẫn Đông ngủ đủ sâu, không thể giấu và không thể xóa được, để không ai còn dám ôm rồi nói lời yêu nữa.

Nghĩ là làm. Kỷ Nghiễn Thanh xoay người, chống tay bên cạnh Địch Nhẫn Đông, gạt mặt sang một bên, m*t mát sâu vào đường cong mảnh dẻ kéo dài trên cổ.

Địch Nhẫn Đông tỉnh giấc bởi cơn đau, theo bản năng nghiêng đầu nhìn.

Kỷ Nghiễn Thanh chặn cằm cô bằng ngón cái: "Giữ đó."

Động tác cố quay lại của Địch Nhẫn Đông dừng nửa chừng, cô hoàn toàn hướng mặt về phía cửa sổ, nhìn ánh sáng mờ ảo bên ngoài.

Căn phòng yên tĩnh lúc này chỉ còn lại tiếng hôn hít khiến người ta dấy lên tưởng tượng.

Màu máu và hơi ấm nơi cổ Địch Nhẫn Đông k*ch th*ch Kỷ Nghiễn Thanh, sự tham lam dần nảy sinh trong người. Nhưng mới nghĩ đến hơn một tiếng đồng hồ quá đà trên xe hôm qua, cô đành để nụ hôn dừng lại ở đó.

Hôm qua có phần quá đà, sau đó khi giúp Địch Nhẫn Đông lau, cô thấy có chút máu đỏ.

Thế nhưng, em chỉ bình thản lấy đi tờ giấy mà cô định vứt vào ngăn xe, nhét vào túi, nói: "Lát nữa hãy trả lời."

Địch Nhẫn Đông tâm lý đến mức ấy, sao có thể quá đáng được nữa.

Kỷ Nghiễn Thanh hôn nhẹ lên vết hôn đã rõ trên cổ Địch Nhẫn Đông, rồi ngẩng đầu nói: "Hôm nay em có làm gì không?"

Địch Nhẫn Đông: "Quán của chị Hữu Hồng cần trang trí lại, em qua trông chừng. Chị Hồng còn nằm ở bệnh viện."

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ lại vụ cháy lớn hôm đó, trầm giọng: "Chị ấy thế nào rồi?"

Địch Nhẫn Đông: "Chị xử lý kịp thời, ngoài bỏng nhẹ ra thì không có vấn đề gì khác. Chị ấy ngất vì quá lo lắng."

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ lại câu chuyện về cô con gái mà bà chủ quán từng kể, im lặng một hồi.

Một lát sau, Kỷ Nghiễn Thanh ngồi dậy, theo thói quen co một chân, chống một chân, gác khuỷu tay lên đầu gối, đỡ cổ: "Đối với hầu hết mọi người, bác sĩ làng và bác sĩ danh tiếng ở thành phố lớn không thể đặt lên bàn cân, nhưng đối với người dân nơi đây, con gái chị ấy có thể dùng từ "vĩ đại'' để miêu tả không?"

Địch Nhẫn Đông: "Ừm, cứu rất nhiều sinh mạng."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Nên được nhiều người biết đến hơn."

Có nhiều cách để "biết đến''. Việc đầu tiên trong đầu Kỷ Nghiễn Thanh là dựng một vũ khúc, kể lại câu chuyện ấy.

Ý nghĩ thoáng qua, Kỷ Nghiễn Thanh bác bỏ.

Một khi đã quyết định nói thẳng trên mạng xã hội, cô không nên dây dưa thêm, cứ kéo dài mãi sẽ không bao giờ kết thúc được.

"CÒIIIII"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!