Sau hai tiếng, Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông trở về sau.
Trong nhà trai, những người đáng lẽ phải về đã tan tác hết, còn mỗi đám bợm rượu đang tụ tập nâng chén sướng đời.
Lê Tịnh là một trong số đó. Cô đã lải nhải gọi Địch Nhẫn Đông nửa ngày trời mới thấy chị chủ xuất hiện. Giương cổ họng lên, cô gào lớn: "Chủ! Qua uống rượu!"
Sức uống của Lê Tịnh cạn hơn cả bát cơm cô ăn. Khi cô lảo đảo bước tới, tí nữa đã cắm đầu vào người Địch Nhẫn Đông.
Kỷ Nghiễn Thanh theo phản xạ đưa tay đẩy trán Lê Tịnh, cô nàng này lùn tịt, nếu cứ thế mà đổ ập xuống sẽ va thẳng vào ngực Địch Nhẫn Đông. Nhưng không ngờ, vào thời khắc then chốt, Lê Tịnh lại đứng vững được, vả lại còn nhìn Kỷ Nghiễn Thanh bằng ánh mắt vô cùng khó tả, gạt tay chị Kỷ ra rồi dán mắt vào Địch Nhẫn Đông. Ngũ quan nhăn nhúm, lông mày xoắn xuýt lại một cách khó hiểu.
Mãi một lúc lâu, Lê Tịnh "giời ơi" một tiếng, lấy tay che miệng rồi rướn người lại gần.
Rướn qua Kỷ Nghiễn Thanh.
"Chị nhẹ nhẹ chút đi chứ. Chị hôn bà ấy lem luốc hết cả son rồi kìa."
Kỷ Nghiễn Thanh nhướn mày, thầm nghĩ suýt thì quên mất chuyện quan trọng.
Kỷ Nghiễn Thanh quay đầu nhìn về phía Địch Nhẫn Đông.
Địch Nhẫn Đông cũng nghe, cô đã vội vàng kéo giấy ăn ra quẹt môi.
Xem chừng chẳng hề ăn thua.
Kỷ Nghiễn Thanh nheo mắt nhìn kỹ, ngón tay móc chìa khóa xe siết lại.
Đâu chỉ là lem son, mà là bị hôn quá dữ dội, quá sâu nên viền môi đã nhòe, sưng đỏ cả rồi.
May mà Lê Tịnh ngà ngà say, chẳng thể soi được chi tiết. Bằng không, cao trào của đám cưới hôm nay sẽ nổ ra ngay tại đây, do cái miệng Lê Tịnh khui chuyện.
Kỷ Nghiễn Thanh bóp nút bật lò xo trên chìa khóa, đầu chìa nhọn vụt ra. Cô đưa tay, lấy đầu chìa gõ nhẹ vào mu bàn tay Địch Nhẫn Đông.
Địch Nhẫn Đông ngoảnh đầu nhìn Kỷ Nghiễn Thanh.
Kỷ Nghiễn Thanh ghé sát, nói nhỏ: "Không phải là son đâu."
Địch Nhẫn Đông khựng người. Cô vo tròn giấy ăn trong tay hai cái rồi nhét vào túi. Đôi môi ế phô bày ra ngoài một cách thản nhiên, người có kinh nghiệm nhìn vào là hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Rắc rối lớn.
Đúng lúc Kỷ Nghiễn Thanh đang đau đầu thì Tiểu Đinh móc một chiếc khẩu trang y tế ra. Nhìn Địch Nhẫn Đông, cô bé ấp úng há miệng rồi lại thôi, lưỡng lự không biết có nên đưa hay không.
Kỷ Nghiễn Thanh: "Đưa chị."
Tiểu Đinh dâng lên.
Kỷ Nghiễn Thanh thoăn thoắt xé bao bì, vắt dây khẩu trang lên tai trái Địch Nhẫn Đông. Cô ý tứ nâng tay, kéo bên dây còn lại qua tai phải.
Lê Tịnh thấy vậy, kêu lên: "Em đợi chị uống rượu với em cả buổi, tự dưng chị đeo khẩu trang làm chi?!"
Nói đoạn, Lê Tịnh sẵn sàng giật lấy khẩu trang của Địch Nhẫn Đông.
Lần này, Kỷ Nghiễn Thanh chặn lại: "Chị chủ của mấy em mới xuất viện, thế mà mấy em dám bắt uống rượu à?"
Lê Tịnh lờ mờ, chỉ chộp được vế sau: "Hôm nay chị ấy là vai phụ then chốt mà, không uống rượu thì sao được?"
Không được thật.
Nhưng thật sự không thể uống, vừa dễ bị chú ý lại vừa hại sức khỏe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!