Một tay Kỷ Nghiễn Thanh chống tường, một tay siết eo Địch Nhẫn Đông. Đôi mắt màu nhạt hứng trọn ánh trời và bóng râm dưới mái hiên, mâu thuẫn đó khiến Kỷ Nghiên Thanh trông cực kỳ nguy hiểm.
Chân phải Địch Nhẫn Đông lùi về sau, đầu gối hơi chùng xuống: "Sao chị biết Tiểu Khâu ôm em?"
Kỷ Nghiễn Thanh hờ: "Muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm."
"Chị thấy?"
"Không lẽ mơ thấy?"
Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh siết chặt trên eo Địch Nhẫn Đông, nhìn ai kia rũ mi theo thói quen: "Chị tìm em bàn chuyện gia đình A Vượng thôi, ai ngờ xuống xe thấy ngay cảnh tỏ tình sâu đậm như biển."
"Quen nhau mười mấy năm rồi phải không?" Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh trượt lên Địch Nhẫn Đông, ấn vào chỗ trái tim: "Không có người ta trong lòng?"
Nhịp tim yếu ớt Địch Nhẫn Đông va vào lòng bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh qua lớp xương và áo, cô khép lòng bàn tay lại.
Cảm giác siết chặt thoáng qua đó quen thuộc đến kỳ lạ.
Địch Nhẫn Đông liếc qua tay Kỷ Nghiễn Thanh, không trả lời câu hỏi, mà hỏi ngược: "Hôm đó trên người chị nồng nặc mùi rượu, chị đi uống rượu hả?"
Chủ đề quay 360 độ, Kỷ Nghiễn Thanh ghé sát Địch Nhẫn Đông, hơi thở lơ lửng ngay trên môi: "Chị đang hỏi em."
Địch Nhẫn Đông "ừm", tự chủ: "Chị đi uống rượu vì thấy Tiểu Khâu ôm em."
Giọng Địch Nhẫn Đông trầm và thấp, mang theo uy thế bẩm sinh của một người phán xét. Sử dụng chất giọng đó để biến câu hỏi thành câu khẳng định, không cho người ta cơ hội chối từ. Vì đã phát triển đến mức này, thôi thì bớt phí thời gian cho những chuyện quá rõ ràng.
Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thẳng vào Địch Nhẫn Đông, nói: "Chuẩn."
Gần như khi Kỷ Nghiễn Thanh vừa dứt, ánh mắt Địch Nhẫn Đông chuyển động, như một nét mực hắt lên, đôi đồng tử sẫm màu cô đọng và thẳm sâu. Khóe môi thường mím chặt hiện lên một đường cong khác lạ, nhạt, rất nhạt, không nhìn kỹ không thể nào thấy được. Nhưng tim Kỷ Nghiễn Thanh đập thịch vào lồng ngực.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô thấy Địch Nhẫn Đông cười kể từ khi quen biết.
Thực chất, khoảng cách đến nụ cười còn xa, chút ít độ cong thì sao mà đủ. Thêm vào đó, chút cong đó bị những đường nét góc cạnh của Địch Nhẫn Đông làm yếu đi, bị ánh mắt đen đặc tô điểm, nụ cười toát ra tính xâm lược mạnh mẽ, tràn đầy.
Suýt chút nữa là Kỷ Nghiễn Thanh bị cuốn vào. Sau đó, chậm rãi nhận ra nguyên nhân những thay đổi trên người Địch Nhẫn Đông, ánh mắt cô cực kỳ nguy hiểm, mang lời cảnh cáo.
Địch Nhẫn Đông giả mù, nhìn thẳng: "Chị Kỷ, chị quan tâm em nhiều hơn những gì chị tự nhận."
Rồi sao?
Do biết nên Địch Nhẫn Đông mới thay đổi ánh mắt, mới có ý cười ở khóe môi. Phản ứng ấy có thể gọi là hai người đang tiến về nhau.
Kỷ Nghiễn Thanh thấy vui, nhưng nghĩ đến nguyên nhân khiến kết quả bị phơi bày, cô thấy tức: "Đúng thế, chị thật sự quan tâm em hơn chị tưởng, không biết từ lúc nào bắt đầu theo dõi em, hôm nay mắt không rời em nửa giây, còn em thì sao? Em đáp lại vì em muốn ngủ với chị, rồi em gài bẫy chị, em thả thính chị, nhưng em không từ chối tình cảm của Tiểu Khâu?
Địch Nhẫn Đông..."
Nói được một nửa, Địch Nhẫn Đông ấn gáy hôn Kỷ Nghiên Thanh.
Khoảnh khắc Địch Nhẫn Đông tiến tới, luồng khí quá mạnh mẽ, đầu óc Kỷ Nghiễn Thanh trống rỗng, bản năng đưa lưỡi quấn lưỡi.
Nụ hôn chỉ mới nồng của Địch Nhẫn Đông mang mùi vị điên dại, thô bạo ép Kỷ Nghiễn Thanh há miệng, hôn thẳng vào sâu bên trong.
Khoảng bốn năm giây, thế mà Kỷ Nghiễn Thanh thấy khó thở, cổ họng vô thức phát ra tiếng rên khẽ.
Những âm thanh đó khiến Địch Nhẫn Đông càng thêm làm tới. Dường như thích nhìn Kỷ Nghiễn Thanh mất kiểm soát. Cô tóm chặt tóc sau gáy Kỷ Nghiễn Thanh, có cảm giác đau tinh tế mang lại phản xạ muốn dừng.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Địch Nhẫn Đông không chút ngần ngại m*t lấy lưỡi Kỷ Nghiễn thanh.
Cảm giác mềm mại đến mức đứng không vững nhẹ nhàng lướt qua trên và dưới lưỡi với tốc độ chậm đến đáng sợ, mang theo áp lực thực sự, như một luồng ánh sáng chói lòa nổ tung trước mắt Kỷ Nghiễn Thanh. Cô đẩy bật Địch Nhẫn Đông trở lại tường, quẹt qua vệt nước đứt quãng vương trên cằm Địch Nhẫn Đông bằng ngón cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!