Kỷ Nghiễn Thanh: "???"
Hai người... có đang nói chuyện cùng tần số không?
Lại còn "vị đó đỉnh lắm" nữa.
Sống lưng Kỷ Nghiễn Thanh gần như đóng băng bởi bốn chữ càn rỡ từ miệng Địch Nhẫn Đông. Chút xúc động còn sót lại trong lồng ngực cô biến thành tro bụi. Cô nghiến răng chôn chặt những cảm xúc chua cay, muốn vỡ tung đã trót sinh ra, găm mắt vào Địch Nhẫn Đông. Môi ai kia còn vương nước, cằm cũng dính, còn cái lưỡi thì là không thấy được...
Nhưng sự tưởng tượng lúc này còn muốn giết người hơn.
Gối trái của Kỷ Nghiễn Thanh, đang chống bên sườn Địch Nhẫn Đông, vô thức nhếch lên, đè trúng ngón tay của đối phương.
Địch Nhẫn Đông nhìn sang. Chưa kịp lấy lại tiêu cự, cô đã bị Kỷ Nghiễn Thanh giật khăn choàng tới, bịt kín mắt: "Chị phơi bày mọi thứ rồi, sợ em chưa hả dạ. Vậy mà em giỏi nhỉ, chơi hết ga hết số với chị à?!"
Địch Nhẫn Đông thản nhiên đáp: "Quá trình quá ngắn, em chưa cảm giác được gì."
Kỷ Nghiễn Thanh: "?" Thế hóa ra là lỗi do cô không giữ nổi mình?
... Lại chệch hướng!
Kỷ Nghiễn Thanh nuốt ngược cơn giận, nói: "Bớt được voi đòi tiên đi!"
Địch Nhẫn Đông đáp: "Không có được voi đòi tiên."
Dưới ánh nhìn rực lửa nguy hiểm của Kỷ Nghiễn Thanh, Địch Nhẫn Đông chậm rãi giơ tay lên, mò mẫm đỡ lấy cái chân vừa nhấc lên của chị: "Không cưỡng lại được."
Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh ấn trên vai Địch Nhẫn Đông siết lại, cô suýt chút nữa đã bật thốt ra tiếng run rẩy ngay khoảnh khắc bàn tay kia chạm vào. Cô căng chân, hai giây sau mới chầm chậm nuốt trọn bốn chữ cuối cùng của Địch Nhẫn Đông. Cô ngây ra, không nói thêm lời nào.
"Không cưỡng lại được" có thể là lời nói ph*ng đ*ng, nhẹ tênh, cũng có thể là cách thổ lộ trực diện nhất của cảm xúc.
Địch Nhẫn Đông rõ ràng không thuộc vế trước. Vết nước còn đọng trên môi, dính nơi cằm và đầu lưỡi khi cuốn lấy Kỷ Nghiễn Thanh có thể mãnh liệt, thô ráp, không chút kỹ thuật, nhưng lại thuần túy, chuyên chú, chứa chan khao khát và sự chiếm hữu. Trong hơn ba phút ngắn ngủi, Kỷ Nghiễn Thanh là ai, làm gì, có thành công danh vọng hay không thì chẳng thể tác động đến Địch Nhẫn Đông.
Địch Nhẫn Đông không cần nịnh nọt, tâng bốc Kỷ Nghiễn Thanh như những kẻ ngoài kia, mà dùng cách trực tiếp nhất để trút hết cơn giận trong lòng.
Cơn giận đó xuất phát từ sự xót xa dành cho con người Kỷ Nghiễn Thanh, chứ không phải vì Kỷ Nghiễn Thanh không giành được giải nhất, hay vì Kỷ Nghiễn Thanh bị thương mà không thể nhảy múa.
Kỷ Nghiễn Thanh im lặng một lát, rồi với tay nâng cằm Địch Nhẫn Đông, hôn tới. Mùi vị của Địch Nhẫn Đông hãy còn nồng đậm trong khoang miệng, truyền thẳng vào thần kinh theo đầu lưỡi đang chạm khít. Đến lượt cô cũng cảm nhận được sự mất kiểm soát tới từ cái gọi là không cưỡng lại được ấy.
Tay Kỷ Nghiễn Thanh trượt khỏi vai Địch Nhẫn Đông, nắm cổ tay kéo lên. Cô nâng tay Địch Nhẫn Đông qua đầu, gạt đi những ngón tay đang hơi cong, rồi lần lượt lồng vào các kẽ ngón, mười ngón đan chặt, nụ hôn càng lúc càng sâu.
Dường như thế vẫn chưa đủ.
Cảm giác an toàn tuyệt đối... chỉ có được khi cô siết chặt người này trong lòng bàn tay mình...
Tim Kỷ Nghiễn Thanh hẫng một nhịp từ ngữ xa lạ đó. Cảm giác chua chát đã nguôi ngoai trong lồng ngực nay cuộn trào trở lại, nhân lên không chỉ gấp đôi. Giữa dòng cảm xúc hỗn loạn, cô thay đổi tư thế: tay phải luồn qua eo Địch Nhẫn Đông, ôm trọn cơ thể mỏng manh hơn cô tưởng tượng vào lòng; tay trái từ từ rút khỏi kẽ ngón, lướt qua gốc bàn tay, vén tay áo lên, tính nắm lấy cổ tay Địch Nhẫn Đông.
Mới chạm vào, cổ tay Kỷ Nghiễn Thanh bỗng nhiên bị siết chặt lại, Địch Nhẫn Đông nắm ngược. Từ giây phút đó, sự đáp trả từ môi lưỡi Địch Nhẫn Đông trở nên dịu dàng, quấn quýt, như một lời an ủi.
Kỷ Nghiễn Thanh hơi mở mắt, ánh nhìn mang theo hơi thở ẩm ướt, mờ mịt đang lan tỏa.
Không rõ hôn bao lâu, Kỷ Nghiễn Thanh lùi lại, nhìn đường nét cằm càng thêm sắc sảo, gầy guộc của Địch Nhẫn Đông khi ngẩng đầu th* d*c, rồi hỏi: "Nhớ hết chưa?"
Là chuyện về sông băng, là chuyện về cái chết.
Kỷ Nghiễn Thanh nhấn mạnh: "Địch Nhẫn Đông, khi nào mặt trời thôi mọc thì khi đó em mới ngừng yêu chị. Nói lời phải giữ lấy lời. Nếu không, chị giết em đấy."
Mắt Địch Nhẫn Đông khép hờ. Ánh đèn, màu tuyết từ ngoài cửa sổ hắt vào, làm sống mũi thêm thẳng tắp, đường nét khuôn mặt vừa sắc lẹm lại vừa quyến rũ.
"Ừm." Địch Nhẫn Đông đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!