Nụ hôn buổi chiều mang theo mùi lười biếng, d*c v*ng quấn quýt, hương môi bị m*t đến nhòe nhoẹt, hơi thở phả hơi lửa đốt cháy cả khoang xe. Tiếc là họ đang giữa phố, dẫu vắng người, cũng không thể phóng túng.
Kỷ Nghiễn Thanh ngồi lại ghế lái, chậm rãi ổn định hơi thở, hỏi: "Lát nữa em có bận gì không?"
Địch Nhẫn Đông: "Không ạ."
Giọng khàn đặc, y hệt sau cơn ân ái, nói chuyện không còn chút e dè nào.
Kỷ Nghiễn Thanh quay đầu: "Không muốn bị đè ba trận trong vòng 24 giờ thì liệu hồn mà ngoan ngoãn."
Địch Nhẫn Đông nhắm mắt, sượng trân. Cô chưa kịp phát ra trọn vẹn tiếng rên mê đắm thì đã bị Kỷ Nghiễn Thanh bịt miệng: "Em có thật sự không biết viết hai chữ mềm lòng không?"
Địch Nhẫn Đông sửa: "Không phải không biết viết, là chưa từng đặt cạnh nhau."
Kỷ Nghiễn Thanh lấy ngón tay cái bóp nhẹ má Địch Nhẫn Đông: "Miệng lưỡi thì giỏi, nhưng đóng cửa lại thì chẳng có hành động thực tế nào ra hồn."
"Trước đây em nghĩ gì?" Kỷ Nghiễn Thanh tò mò.
Địch Nhẫn Đông: "Em nghĩ gì?"
Kỷ Nghiễn Thanh: "Đừng vờ như không hiểu."
Ngón tay Địch Nhẫn Đông đặt trong túi quần xoa xoa, nghĩ đến cái đêm mình bị Kỷ Nghiễn Thanh dằn xuống sàn. Cô nói: "Chị không thích người khác chạm vào chị."
Kỷ Nghiễn Thanh sững lại, lần nữa bóp nhẹ má Địch Nhẫn Đông, ngắm khuôn miệng ấy bĩu ra đáng yêu: "Không thích thật, nguyên nhân do tính cách, do quá quen được người ta nâng niu."
Địch Nhẫn Đông: "Em khác biệt ạ? Lần sau em có thể thử."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Em khiến chị có khao khát bản năng, cũng khiến chị rung động."
Địch Nhẫn Đông và Kỷ Nghiễn Thanh đối diện nhau, trong một hai giây không hề hít thở: "Chị đang nói tình cảm ạ?"
Kỷ Nghiễn Thanh: "Tùy em."
Cả hai là người dứt khoát, không thích vòng vo, ai cũng hiểu nên đỡ phí lời.
Địch Nhẫn Đông nuốt nước bọt, ánh mắt liếc qua túi xách Kỷ Nghiễn Thanh: "Lúc trước trên Wechat, em nói chị chưa từng có ai động vào, chị bảo sau này cũng không."
Kỷ Nghiễn Thanh: "Dỗi em đấy, bị em chọc tức. Em nghĩ lại xem đêm đó em đã làm gì."
Địch Nhẫn Đông nghiêng đầu, gỡ mặt khỏi tay Kỷ Nghiễn Thanh, thản nhiên nói: "Em cảm thấy lười vận động là mỹ từ, nằm yên cũng có người phục vụ."
Kỷ Nghiễn Thanh cười lạnh: "Có ngày chịu không nổi, khỏi xin chị dừng."
Kỷ Nghiễn Thanh ngồi thẳng lại, sang số: "Không có việc gì làm thì đi đổ xăng, ngày mốt đi huyện không đủ."
Địch Nhẫn Đông "vâng", nhấn nút điều chỉnh ghế ngả ra một góc thoải mái nhất để nằm.
Kỷ Nghiễn Thanh không nói nên lời: "Cô chủ, em là người đầu tiên dám trêu chị, trắng trợn, an nhiên đến thế."
Địch Nhẫn Đông trải khăn quàng cổ lên người, giọng khàn đặc: "Cũng là người cuối cùng."
Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày, giỏi tạo không khí nhỉ?Ngày lên huyện, Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông đã đón A Vượng từ lúc năm giờ rưỡi sáng. Vì muốn đảm bảo an toàn, xe chạy chậm, phải mất trọn ba tiếng đồng hồ mới đến được nhà hát.
Lúc này, phòng tập chật kín người, toàn bộ là thí sinh đến tham gia tuyển chọn.
Kỷ Nghiễn Thanh dặn dò A Vượng vài câu đơn giản, rồi bảo cô bé đi khởi động giãn cơ. Sau đó, cô và Địch Nhẫn Đông vào hội trường, tìm chỗ ngồi đợi, buổi tuyển chọn sẽ diễn ra ngay tại đó.
Trong lúc chờ đợi, một bóng râm bỗng đổ xuống bên cạnh Kỷ Nghiễn Thanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!