Nước văng lên người Kỷ Nghiễn Thanh, áo quần cô đã ẩm ướt. Cô siết chặt tay Địch Nhẫn Đông, ánh mắt thẳng thắn nhìn thấu: "Địch Nhẫn Đông, trả lời thẳng thắn đi, nó không khó."
Địch Nhẫn Đông: "Không khó."
Kỷ Nghiễn Thanh tiến lên một bước, giọng trầm lắng: "Vậy thì nói cho tôi biết, muốn tình một đêm, một đoạn duyên phận, hay là trọn cả một kiếp người?"
"Địch Nhẫn Đông, hôm nay cô trả lời, tôi sẽ tin vô điều kiện."
Cô không có thêm bất cứ yêu cầu nào.
Cô không tin mình có thể tìm được người thứ hai như Địch Nhẫn Đông
-dám ôm lấy cô khi cô đang sụp đổ, cũng dám liều mạng cứu cô khi hiểm nguy kề cận.
Cơ hội không có lần thứ hai, cô muốn nắm giữ.
Cô đã lãng phí 37 năm trong sự vô định, những toan tính hẹp hòi. Lần này cô muốn đặt bản ngã lên vị trí tiên quyết. Nghe thì thì như tự bảo toàn, nhưng thực ra chỉ là tiếp tục lối sống cũ, không có ý thức bứt phá, không có dũng khí cảm đổi, thật là bại hoại.
Thương hại là nhãn mác ngoại cảnh gán cho cô, còn thất bại là do cô tự lựa chọn.
Cô luôn tự nhận mình kiêu hãnh, sao có thể để thất bại trói buộc bản thân.
Cô muốn một cuộc đời phóng khoáng, cuồng nhiệt, muốn yêu thì cứ yêu.
Cô đến đây để nhìn ngắm hình dáng thiên đường, gửi gắm hy vọng vào sự tự do sau cái chết. Giờ đây, cô đã thấy một cõi nhân gian khác, muốn gửi gắm nửa đời còn lại cho Địch Nhẫn Đông, để trải nghiệm sự điên dại của kiếp sống này.
Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Địch Nhẫn Đông, tôi muốn yêu em. Ngay chốn này, khởi đầu từ phút giây này, không truy hỏi quá khứ, không muốn nói tương lai. Em có dám không?"
Địch Nhẫn Đông nhìn thẳng vào mắt Kỷ Nghiễn Thanh, nhịp tim va đập dữ dội trong lồng ngực: "Vì em đã cứu chị?"
Kỷ Nghiễn Thanh: "Vì từ trên đường ray, em cứu tôi, tôi thích em và trong biển lửa, em đã liều mạng vì tôi."
"Hiệu ứng bắc cầu?"
"Không quan tâm."
Kỷ Nghiễn Thanh nắm tay Địch Nhẫn Đông kéo mạnh về phía sau, Địch Nhẫn Đông buộc phải lại gần. Kỷ Nghiễn Thanh đối diện với cô, ghé sát: "Tôi điên rồi, em ép đấy. Ngủ không?"
Câu trả lời và câu hỏi thốt ra không chút suy nghĩ của Kỷ Nghiễn Thanh vang lên chói tai.
Địch Nhẫn Đông yên lặng một giây, nắm ngược tay Kỷ Nghiễn Thanh, nói: "Người em lạnh quá, nước nóng không hiệu quả mấy, chị Kỷ có phương pháp nào hay hơn không?"
Kỷ Nghiễn Thanh khựng lại, khóe môi nhanh chóng cong lên, đặt nụ hôn lên môi Địch Nhẫn Đông. Đồng thời, cô nắm tay đối phương, cởi nút áo khoác ngoài: "Em tự làm đi."
Địch Nhẫn Đông giơ tay lên, một thoáng sau, hai cơ thể trưởng thành đã ôm chặt nhau, một lạnh một nóng, nhiệt độ luân chuyển, d*c v*ng giao thoa. Cơ thể lạnh băng của Địch Nhẫn Đông tự chủ tản nhiệt từ trong ra ngoài.
Từ phòng tắm đến phòng ngủ, Kỷ Nghiễn Thanh ghé sát mặt Địch Nhẫn Đông, ngón tay ướt át v**t v* khóe mắt ửng đỏ: "Suýt quên, mắt cô chủ không tốt, không nhìn đèn sáng được. Tắt đèn nhé?"
Lông mi Địch Nhẫn Đông rung lên, cô nhắm mắt: "Thôi."
"Vừa ý chị đây." Kỷ Nghiễn Thanh cười, cúi đầu hôn Địch Nhẫn Đông: "Hôm nay chị muốn cô chủ vạn năng rơi lệ. Chơi không?"
Địch Nhẫn Đông l**m môi khô: "Ai giỏi thì chơi."
Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày, bỗng cô nhận ra mình yêu cái nết đối đầu với cả thế giới của cô chủ vô cùng. Lưỡi cô vội vã và linh hoạt xâm nhập vào khoang miệng Địch Nhẫn Đông, sau khi khuấy đảo hơi thở, cô thì thầm bên tai: "Nếu ai giỏi thì chơi, vậy có lẽ cô chủ nên quay người lại, tránh việc mai này có người lấy lý do đèn chói mắt gì gì đó."
Địch Nhẫn Đông "vâng", nói: "Thế tắt đèn đi."
Cứng đầu ghê đấy? Xứng danh cô chủ Địch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!