Chương 39: (Vô Đề)

Đánh giá: 3 / 1 lượt

Tiếng vọng từ lồng ngực Địch Nhẫn Đông nóng rẫy, vang rền. Dư âm quyến luyến, dập dìu trêu ngươi tâm can, nhưng lạ ở chỗ lúc cất lên hay khi dứt tiếng lại dứt khoát, sắc sảo đến bất ngờ.

Kỷ Nghiễn Thanh vốn là người lão làng trên sân khấu, bạn diễn hay đối thủ cô chọn cũng toàn hàng khủng. Bản tính cô xưa nay mê mệt sự dứt khoát, ghét thói dây dưa rễ má. Nên là, chẳng lạ khi hồn vía cô bị âm thanh kia của Địch Nhẫn Đông bắt cóc. Nó luồn thẳng vào tai, k*ch th*ch khiến toàn thân cô run lên bần bật.

Cảm giác lạ lẫm hoàn toàn.

Kỷ Nghiễn Thanh sựng lại, lý trí tức tốc quay về: "Nghĩa gì đây?"

Địch Nhẫn Đông liếc vùng cổ đang gồng cứng của Kỷ Nghiễn Thanh, lùi một bước, dựa lưng vào cửa: "Nghĩa đen rành rành, chị thích nghe."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Mắt nào của cô thấy tôi thích?"

"Không thấy, cảm giác thôi," Địch Nhẫn Đông đáp, "Ban nãy chị run lẩy bẩy."

Bị bóc mẽ thêm lần nữa, mặt Kỷ Nghiễn Thanh sầm lại, mắt găm thẳng vào Địch Nhẫn Đông: "Phản ứng tự nhiên khi có người sáp lại gần."

"Phản ứng tự nhiên..."

Địch Nhẫn Đông nhấc tay, lướt ngang gò má Kỷ Nghiễn Thanh.

Mắt Kỷ Nghiễn Thanh liếc theo quán tính, lại thấy người kia thuận đà lướt qua, rồi lần mò trên vách tường.

"Tách."

Đèn lối huyền quan bật sáng.

Chưa kịp quen mắt, Kỷ Nghiễn Thanh nhắm nghiền, nghiêng đầu tránh.

Tích tắc một hai giây.

Địch Nhẫn Đông hỏi: "Phản ứng tự nhiên mà tai đỏ lựng lên thế kia?"

Kỷ Nghiễn Thanh sựng lại, ngoảnh mặt: "Địch Nhẫn Đông, mò sang kiếm chuyện à?"

Dứt tiếng, ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh đụng độ Địch Nhẫn Đông.

Địch Nhẫn Đông chẳng nhìn thẳng, mà rũ mi, liếc xéo vành tai đối phương, như kiểu đang soi mói tử huyệt.

Kỷ Nghiễn Thanh gườm gườm, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

Địch Nhẫn Đông dường như đánh hơi thấy biến, ngước mắt nhìn sang.

Kỷ Nghiễn Thanh thong dong tiến lại gần, đứng đó, hỏi: "Tai đỏ lắm sao?"

Không đỏ tí nào.

Nhưng muốn đạt được mục đích về sau, đành phải nói: "Đỏ."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tối thế mà cũng thấy?"

Địch Nhẫn Đông: "Đoán mò. Đêm đó trong nhà tắm, lúc em bảo có thể thở gấp hơn, miệng chị chối, nhưng tim thì đập thình thịch. Cảm xúc kích động khiến tim đập nhanh, tai cũng bị kích kích, thế nào chả đỏ."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Nên hôm nay chơi trò ác hơn để kiểm chứng?"

Địch Nhẫn Đông nín thinh.

Im lặng xem như thừa nhận.

Lòng dạ Kỷ Nghiễn Thanh đang ấm ức, Địch Nhẫn Đông châm ngòi kiểu này, cơn tam bành bốc lên ngùn ngụt. Cô hừ một tiếng, cười như không, giơ tay bịt kín đôi mắt đen láy chuyên soi mói tâm can người khác, tay còn lại đỡ gáy, ngón cái ấn nhẹ vào cằm đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!